Xưởng Cơ Khí Những Năm 60

Chương 11

Trước Sau

break

Đỗ Tư Khổ không chọn giường ngay mà định để Dư Phượng Mẫn chọn trước. Quay đầu lại nhìn thì thấy Dư Phượng Mẫn vẫn còn đang đấu khẩu với cô nàng ổ quạ kia, hai người cãi nhau cứ như học sinh tiểu học, cứ lặp đi lặp lại mấy câu đó.

"Phượng Mẫn, cậu nằm giường nào?"

Đỗ Tư Khổ lớn tiếng hỏi.

Dư Phượng Mẫn: "Đợi mình tí!" Vẫn chưa cãi xong.

Đỗ Tư Khổ: "Lát nữa còn phải qua chỗ Chủ nhiệm Lý nữa, mình cất đồ rồi đi ngay kẻo muộn. Hôm nay là ngày đầu tiên, đừng để lỡ việc."

Dư Phượng Mẫn nghe thấy cũng có lý, ngày đầu đi làm không thể để lại ấn tượng xấu được.

Cô nói với cô nàng ổ quạ: "Chuyện này tạm dừng ở đây, tối đi làm về tôi nói chuyện với cô sau."

Chẳng thèm quan tâm đối phương có đồng ý hay không, cô quay người bước vào phòng 206, còn thuận tay đóng sầm cửa lại.

Cô nàng ổ quạ tức nổ đom đóm mắt, cơn buồn ngủ bay sạch sành sanh, lúc này chỉ muốn xông vào đánh nhau với Dư Phượng Mẫn một trận.

"Vũ Mai, thôi đi." Một người hòa giải bước ra: "Cãi vã thế đủ rồi đấy, cô cũng không thể bắt mọi người tuyệt đối im lặng chỉ vì cô đang ngủ chứ. Cô làm ca đêm, nhưng mọi người còn phải đi làm ca sáng, ra ra vào vào chắc chắn phải có tiếng động thôi."

"Hóa ra lại là tôi sai à?" Cơn thịnh nộ của cô nàng ổ quạ lại chuyển sang người hòa giải.

Trong phòng, Dư Phượng Mẫn dạo một vòng rồi chọn chiếc giường bên phải sát cửa sổ, cô đặt đồ đạc lên đó.

Đỗ Tư Khổ thì chọn chiếc giường bên phải ngay lối vào.

Cô cởi dây thừng, trải chăn đệm lên giường là xong, cũng chẳng cần lồng vỏ chăn. Giày để dưới gầm giường, khăn mặt treo sau cửa, cô chưa có chậu, cũng chẳng có phích nước.

Phích nước thì đợi tháng sau phát lương rồi mua, nhưng chậu thì nhất định phải sắm một cái, không biết xưởng cơ khí này có cho ứng trước lương không.

"Đi thôi đi thôi." Dư Phượng Mẫn thúc giục: "Tối về chúng mình dọn dẹp tiếp."

"Đến đây."

Đỗ Tư Khổ thấy ngoài cửa sổ gió bắt đầu nổi lên, thổi vào cánh cửa lạch cạch, cô đi tới nhìn lên trời, thấy mây đen kéo đến, chắc là sắp mưa.

Tiện tay, cô đóng cửa sổ lại và cài chốt cẩn thận.

Dư Phượng Mẫn đã đứng đợi ở cửa.

Đỗ Tư Khổ cầm chìa khóa ra khóa cửa lại.

Dư Phượng Mẫn cười hì hì chỉ tay về phía trước: "Cậu xem, cái cô nàng ổ quạ kia lại cãi nhau với người khác rồi kìa."

Ga tàu hỏa

Mẹ Đỗ đã đợi ở ga hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đợi được chuyến tàu từ huyện Tùng đi thành phố Dương. Bà gọi anh ba đi vào khu vực chờ.

Từng đợt người xuống tàu.

Em gái mẹ Đỗ là Hoàng Thái Hà bảo dẫn theo con gái cùng đi, tức là có hai người, nên bà cứ dán mắt vào những cặp mẹ con trong đám đông. Nhưng tìm mãi vẫn chẳng thấy đâu.

Trong thư ghi rõ mồn một là ngày hôm nay, 12 tháng 9, ngày tháng không thể sai được.

"Thằng Ba, nãy giờ con có thấy ai trông giống mẹ không?" Mẹ Đỗ quay sang hỏi anh ba.

Bà có tuổi rồi, mắt mũi không còn tinh tường như đám trẻ.

"Con chẳng thấy ai giống mẹ cả, chỉ thấy một người trông giống bà ngoại thôi, mà họ đi ba người, hai nữ một nam, người lớn tuổi hơn đang dìu người đàn ông đi ra ngoài." Anh ba thật thà trả lời.

Nếu là dì út thì chắc cũng tầm tuổi mẹ anh, còn cái người vừa đi qua lúc nãy thực sự không giống, tóc bạc trắng cả đầu, trông không giống năm mươi mà như đã sáu bảy mươi tuổi rồi.

Người trên tàu đã xuống hết sạch.

Không còn ai nữa.

Mẹ Đỗ nửa tin nửa ngờ bảo anh ba dẫn mình đi tìm ba người lúc nãy.

Em gái bà năm nay mới bốn mươi lăm, không lẽ nào lại già hơn bà được.

Trông bà thế này, hàng xóm láng giềng ai cũng khen như mới ngoài bốn mươi thôi.

Vừa đuổi theo đã thấy họ ở ngay phía ngoài ga tàu.

"Chị hai!" Một giọng nói nghẹn ngào chứa chan nước mắt vang lên từ đằng xa.

Mẹ Đỗ nhìn kỹ lại thì sững sờ: "Thái Hà?"

Sao Thái Hà lại thành ra nông nỗi này?

Tóc bạc trắng đầu, người gầy rộc đi, hốc mắt trũng sâu, quần áo trên người tuy còn mới đến bảy phần nhưng lại không vừa vặn, trông như mặc đồ mượn của người khác.

Nước mắt mẹ Đỗ trào ra.

Thái Hà rốt cuộc đã phải sống khổ cực đến mức nào chứ!

Hai chị em mười mấy năm không gặp, ôm chầm lấy nhau mà khóc nức nở.

Xưởng cơ khí, ký túc xá nữ

Đội trưởng Ngô của đội bảo vệ đã đi tới.

Dì Trương quản lý dẫn Đội trưởng Ngô ra phía dưới cửa sổ phía Tây tòa nhà gạch đỏ, chỉ tay lên tầng hai nói: "Đội trưởng Ngô, anh nhìn cái vết đen trên tường kia xem, trông có giống dấu tay người không?"

Đội trưởng Ngô nheo mắt nhìn.

Rất giống.

Dì Trương hạ thấp giọng nói: "Mấy đêm nay tôi toàn nghe thấy tiếng động lạ ngoài tường, chạy ra xem thì chẳng thấy bóng người nào. Chỗ này dù sao cũng là ký túc xá nữ, toàn là các cô gái chưa chồng ở, về mặt an ninh mong anh để tâm hơn một chút."

Dì chỉ sợ có mấy gã lưu manh, du côn nào đó nhắm vào các công nhân nữ trong ký túc xá.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc