Vương Gia Si Mê Điên Cuồng Vì Bạch Nguyệt Quang

Chương 36

Trước Sau

break

Nhỡ đâu đến lúc đó thiếu sót thứ gì thì không hay, nha đầu trong tim chàng tuyệt đối không được chịu thiệt thòi.

Chẳng mấy chốc, Dực Vương đã đến trước cửa Ngọc Khôn Cung. Thái giám gác cổng nhìn thấy Dực Vương đến liền vội vàng quỳ xuống hành lễ: "Nô tài tham kiến Dực Vương gia."

"Thôi, miễn lễ hết đi, mau đứng lên."

"Tạ Dực Vương gia." Tiểu thái giám đứng dậy, đi theo sau Dực Vương rồi lớn tiếng thông báo: "Dực Vương giá lâm!"

Hoàng hậu nghe tin con trai đến liền vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.

Quả nhiên nhìn thấy đứa con trai anh vũ bất phàm, càng lớn càng tuấn tú của mình đang đứng ở gian ngoài.

Thấy Hoàng hậu bước ra, Yến Quân Dực vội vàng gọi: "Mẫu hậu, nhi thần tham kiến Mẫu hậu..."

"Thôi được rồi, đây là hậu cung, lại không có người ngoài, miễn mấy cái lễ nghi này đi."

"Nào, mau lại đây ngồi xuống để Mẫu hậu ngắm con cho kỹ, lâu rồi không gặp."

"Để Mẫu hậu xem Hoàng nhi có thay đổi gì không nào?" Hoàng hậu ngắm nghía con trai thật kỹ, có vẻ da dẻ còn đẹp hơn trước: "Con ra ngoài đánh trận, sao da dẻ lại đẹp ra thế này? Có bí quyết gì không? Nói cho Mẫu hậu nghe với."

Dực Vương suy nghĩ một chút, quyết định kể sơ qua cho Mẫu hậu nghe về những thứ Dao Nhi đã dùng cho mình.

Chàng hiểu tính cách của Dao Nhi, ai đối tốt với nàng, nàng sẽ đối tốt lại gấp bội. Còn kẻ nào chán sống dám chọc vào nàng, thì phải xem đầu kẻ đó có đủ cứng hay không đã.

Vừa hay chàng cũng định nói chuyện của Dao Nhi với Mẫu hậu. Mẫu hậu tuy là Trung cung Hoàng hậu quyền cao chức trọng, nhưng đối với mấy huynh muội bọn họ thật sự rất tốt, chưa bao giờ thiên vị ai.

Bà đối xử với các con đều công bằng như nhau, yêu ai yêu cả đường đi lối về, chàng tin rằng bà cũng sẽ rất thích Dao Nhi.

Dù sao Dao Nhi tốt đẹp như vậy, hoàn toàn khác biệt với những tiểu thư khuê các khác.

Sau đó hai mẹ con bắt đầu trò chuyện.

Hoàng hậu hỏi han về những chuyện xảy ra trên đường đi.

Yến Quân Dực kể lại những gì có thể kể cho Hoàng hậu nghe. Hoàng hậu nghe xong, cảm xúc thay đổi liên tục, lúc thì phẫn nộ, lúc thì thót tim lo sợ, lúc lại cười ha hả.

Nghĩ đến việc con trai mình gặp phải bao nhiêu sát thủ trên đường, bà tức đến rơi nước mắt.

Thấy Mẫu hậu khóc, Yến Quân Dực đành phải vội vàng dỗ dành.

Chàng bảo rằng lần này trở về có tin vui muốn báo cho Hoàng hậu. Nghe thấy có tin vui, Hoàng hậu cũng quên cả đau lòng và tức giận...

Bà vội vàng hỏi xem có tin vui gì.

Yến Quân Dực cũng thẳng thắn nói với Hoàng hậu rằng chàng đã phải lòng Lục Kỳ Dao, muốn cưới nàng làm Chính phi.

Chàng còn kể với Hoàng hậu rằng đã thưa chuyện với Phụ hoàng và Phụ hoàng cũng vui vẻ đồng ý...

Phụ hoàng bảo chàng đến đây, một là để thỉnh an Mẫu hậu, hai là để bàn bạc về sính lễ cần chuẩn bị.

Hoàng hậu nghe nói Hoàng thượng cũng đã đồng ý, lại còn bảo bà chuẩn bị sính lễ, liền vui mừng đến mức không khép được miệng.

Bà có ba người con trai, một người con gái. Giờ Thái tử đã có Thái tử phi, Dực Vương cũng đã có người trong mộng, chỉ còn lại con trai út và công chúa của bà thôi.

Bà đương nhiên mong các con tìm được hạnh phúc của riêng mình, không muốn chúng phải sống tạm bợ qua ngày.

Dù là lấy nhầm vợ hay gả nhầm chồng, thì cũng đều hủy hoại cả một đời người.

Bên này hai mẹ con bàn bạc cũng hòm hòm rồi, chỉ còn thiếu việc mời ai làm mai mối và xem ngày lành tháng tốt nữa thôi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc