Vương Gia Si Mê Điên Cuồng Vì Bạch Nguyệt Quang

Chương 35

Trước Sau

break

Tướng quân phủ tràn ngập tiếng cười, không khí hòa thuận vui vẻ.

Còn phủ của vị đại thần kia thì chẳng được tốt đẹp như vậy, hắn tức giận giam mình trong thư phòng, không cho ai vào làm phiền.

Suýt chút nữa hắn lại phun ra một ngụm máu, nhiều người được dày công bồi dưỡng như vậy mà đều thất bại, hy vọng không bị tra ra đến đầu mình.

Nếu thực sự có ngày đó, cũng chỉ đành hy sinh đứa con trai này thôi, dù sao con trai hắn cũng nhiều, tuyệt đối không thể để bản thân xảy ra chuyện.

Đại nghiệp to lớn của hắn mới chỉ vừa bắt đầu thôi mà.

Trên bàn ăn của Tướng quân phủ, bát của Lục Kỳ Dao đã chất đầy như núi. Tổ phụ, tổ mẫu, mẹ dùng đũa chung liên tục gắp thức ăn cho nàng.

Tướng quân kể lại những chuyện trên đường đi, tất nhiên chuyện mình bị thương suýt chết thì không cần nhắc đến, tránh để cha mẹ lo lắng.

Có chuyện gì thì cứ để người làm con trai như ông gánh vác là được. Lúc này họ mới biết Dao Nhi thế mà lại chạy ra chiến trường cứu cha mình.

Nàng còn lừa họ là đi lên chùa, mọi người đồng loạt ném cho nàng cái nhìn "lát nữa sẽ xử lý con".

Dực Vương đang ở trong cung báo cáo với Hoàng thượng những chuyện xảy ra dọc đường.

Kể lại Lục Kỳ Dao dũng cảm ra sao, võ công cao cường thế nào, và đã cứu mạng bọn họ như thế nào.

Ngay cả chuyện chàng thoi thóp sắp chết, Lục Kỳ Dao lấy đan dược cứu chàng, chàng cũng kể hết cho Hoàng thượng nghe.

Hoàng thượng nghe xong trong lòng nở hoa, biết Lục Kỳ Dao có bản lĩnh như vậy.

Ngài không những không hề kiêng dè mà ngược lại còn rất vui mừng, nhớ lại lời Trí Không đại sư từng nói trước đây, quả nhiên không sai.

Đại Yến Quốc từ nay về sau sẽ trỗi dậy, trong những năm tháng còn lại của cuộc đời, ngài có thể nhìn thấy bách tính an cư lạc nghiệp, ăn no mặc ấm, trong tay có tiền dư dả, không có chiến tranh, như vậy ngài cũng có thể yên tâm đi gặp Tiên hoàng rồi.

Xem ra vị Hoàng thượng này của chúng ta thực sự là một vị minh quân.

Dực Vương còn thưa với Hoàng thượng rằng chàng đã để ý Lục Kỳ Dao, hỏi xem ý kiến của Hoàng thượng thế nào, hơn nữa đời này chàng chỉ cưới một mình Dao Nhi.

Hoàng thượng biết chuyện thì cười đến tít cả mắt, nói: "Có thể kết thông gia với Lục Tướng quân thì đúng là tốt càng thêm tốt. Lục Tướng quân trung thành với Hoàng gia. Hơn nữa ông ấy cũng chỉ có một mình phu nhân, không thê thiếp lằng nhằng, hậu viện sạch sẽ, không có chuyện phiền toái. Con đã hỏi ý Lục Kỳ Dao chưa, con bé thấy con thế nào?"

Dực Vương đáp: "Dù sao Dao Nhi cũng là của con, không ai cướp được đâu, nàng ấy hình như cũng có ý với con. Đợi con tìm nàng ấy nói chuyện đàng hoàng, bày tỏ tâm ý, nàng ấy đồng ý xong con sẽ nhờ người đến dạm ngõ."

"Khá lắm, đến lúc dạm ngõ cần chuẩn bị sính lễ gì thì cứ tìm Mẫu hậu con giúp đỡ."

"Vâng. Nhi thần cáo lui."

Nhận được sự đồng ý của Hoàng thượng, khóe miệng Dực Vương cong lên, không giấu được niềm vui sướng.

Trên mặt chàng lộ ra nụ cười rạng rỡ chưa từng có, hệt như đứa trẻ được cho kẹo, khiến đám cung nhân đi ngang qua đều giật mình kinh ngạc...

Dực Vương hung thần ác sát của bọn họ sao tự dưng lại như biến thành một người khác thế này?

Lúc này Yến Quân Dực chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm người ngoài nghĩ gì.

Chàng phải đến Ngọc Khôn Cung tìm Mẫu hậu bàn bạc chuyện đến Tướng quân phủ cầu hôn, phải chuẩn bị sính lễ trước mới được.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc