Vương Gia Si Mê Điên Cuồng Vì Bạch Nguyệt Quang

Chương 34

Trước Sau

break

Hoàng thượng nói: "Tiểu Lộ Tử, ngươi phái người đi báo cho Hoàng hậu một tiếng, nói là Hoàng nhi đã về rồi."

Tiểu Lộ Tử khom người đáp: "Vâng, nô tài đi ngay đây ạ."

Hoàng hậu ở Trung cung nhận được tin Tiểu Lộ Tử mang đến, biết Hoàng nhi của bà đã về, trên mặt tràn đầy ý cười.

Bà còn bảo cung nữ thưởng tiền cho Tiểu Lộ Tử. Tiểu Lộ Tử nhận tiền thưởng, mặt mày hớn hở: "Tạ Hoàng hậu nương nương ban thưởng."

"Đi đi."

"Nô tài cáo lui."

Bên này gia đình vui vẻ hòa thuận, còn trong cung, một số phi tần và Hoàng tử lại chẳng được vui vẻ như thế. Sau khi nhận được tin tức, bọn họ tức đến méo mặt, đập nát hết đồ đạc xung quanh.

"Sao ngươi vẫn chưa chết? Sao nhiều người như vậy mà vẫn không giết được ngươi?"

Trong lòng bọn họ độc địa nghĩ, chỉ cần người này chết, giang sơn này coi như nằm trong tay hắn rồi.

Còn lại hai người, một Hoàng tử thì chỉ lo chuyện buôn bán, căn bản không để vào mắt. Còn một Thái tử nữa, nhưng hiện tại đa số đại thần đều đã đứng về phía hắn.

Đám người này chẳng phải cũng vì vinh hoa phú quý, đều muốn dâng con gái cho hắn làm phi tần sao? Hắn cũng đã đồng ý rồi, dù sao đến lúc đó sắp xếp thế nào chẳng phải do hắn quyết định sao? [Hừ, đến lúc đó ngươi cô lập không người giúp đỡ, xem ngươi còn cố chống cự được bao lâu?]

Chỉ có thể nói là người thì xấu mà tưởng bở thì nhiều. Suy nghĩ của hắn mà để Lục Kỳ Dao biết được chắc chắn nàng sẽ cười đến sặc mất.

Chỉ muốn tặng hắn một câu: "Đừng ỷ mình đầu óc có vấn đề mà muốn làm gì thì làm, tưởng ai cũng là kẻ ngốc chắc?"

Lấy đâu ra tự tin thế không biết, chẳng lẽ hắn cũng từng nghe bài "Dũng Khí" của Lương Tịnh Như?

Mấy cha con Lục Kỳ Dao cuối cùng cũng về đến Tướng quân phủ.

Sau khi vào cổng thành thì chia tay với Dực Vương, đúng là ứng với câu "mạnh ai về nhà nấy".

Lúc này trước cổng Tướng quân phủ đã chật kín người. Tổ phụ, tổ mẫu, mẹ đều có mặt, còn có quản gia, ma ma, nha hoàn, hầu như tất cả mọi người đều ra đón.

Lục Tướng quân bước nhanh tới, chào hỏi cha mẹ mình: "Cha, mẹ, con đã về, để hai người phải lo lắng rồi."

Nói xong, ông nắm lấy tay phu nhân, nói: "Cũng để phu nhân phải lo lắng rồi. Ta không ở nhà, phu nhân một mình quán xuyến việc nhà vất vả rồi, lại còn phải chăm sóc cha mẹ già nữa."

Trước mặt bao nhiêu người mà bị tướng công nắm tay, Tướng quân phu nhân ngượng ngùng quay mặt đi, đỏ bừng cả mặt.

Mọi người xung quanh sớm đã thấy quen, ai cũng biết Tướng quân nhà họ chỉ có một vị phu nhân duy nhất.

Không có vợ lẽ, tì thiếp gì cả, hai người lúc nào cũng như keo sơn gắn bó, ngọt ngào tình cảm.

Chủ nhà hạnh phúc, đám hạ nhân bọn họ cũng dễ thở, chỉ cần làm tốt việc của mình là được, chưa bao giờ bị đánh mắng.

Làm tốt còn được thưởng, tiền lương hàng tháng cũng cao hơn các phủ khác.

Lúc mới vào làm, quản gia và các quản sự ma ma đã dặn dò, chỉ cần làm tốt bổn phận của mình.

Còn nữa, là mọi chuyện của chủ nhà tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, không hóng hớt, nghe ít làm nhiều, tự nhiên sẽ có lợi cho bọn họ.

Nếu ai ăn cây táo rào cây sung, gây bất lợi cho chủ nhà thì sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Dù sao khế ước bán thân nằm trong tay chủ nhà, hạ nhân không nghe lời thì đánh chết hay bán đi đều là hợp pháp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc