Quả nhiên Lục Kỳ Dao đoán trúng phóc, những kẻ còn sống sót liền chạy đi bắt những người bị bắt cóc làm con tin.
Chỉ là khi đến nơi thì ngay cả cái bóng người cũng chẳng thấy, tên nào tên nấy tức tối chửi ầm lên.
Lục Kỳ Dao đời nào để cho bọn chúng sống sót mà chửi bới, nàng rút súng lục ra, "đoàng đoàng đoàng", xử hết bọn chúng.
Chẳng còn mấy tên sát thủ sống sót, lúc này dù chưa chết hẳn thì trước đó cũng đã bị nổ cho cụt tay cụt chân.
Căn cứ sát thủ này coi như bị tiêu diệt hoàn toàn rồi nhỉ? Ai bảo bọn chúng không làm chuyện tử tế, dám nhận đơn ám sát cha nàng.
Vậy thì đành phải tiễn bọn chúng xuống uống trà với Diêm Vương thôi.
Chuyện của đám sát thủ coi như đã xong, bọn họ cũng chuẩn bị lên đường trở về Kinh Thành. Ở bên ngoài quá lâu, mẹ nàng sẽ lo lắng.
Đám người kia đã tổn thất nhiều sát thủ như vậy, chắc cũng sẽ an phận một thời gian, chặng đường tiếp theo hẳn là sẽ an toàn hơn nhiều.
Mấy người bọn họ vừa đi vừa nghỉ, trải qua một đoạn đường dài, cuối cùng cũng sắp đến nơi. Chặng đường này quả thực cũng đủ mệt mỏi.
Phủ Tướng quân cũng đã nhận được tin Tướng quân sắp trở về.
Cả phủ trên dưới vui mừng khôn xiết, người hầu dọn dẹp lau chùi toàn bộ phủ đệ sạch sẽ, người lo việc mua sắm thì chuẩn bị đầy đủ các loại rau củ, thịt thà.
Tất cả đã sẵn sàng, chỉ chờ Tướng quân về nhà.
Lúc này, ba người họ đã sớm trút bỏ lớp ngụy trang, ngồi xe ngựa đến cổng thành.
Nhìn chiếc xe ngựa bình thường như vậy, cũng chẳng biết người ngồi bên trong là ai.
Nhưng đội trưởng lính gác cổng thành vẫn rất lịch sự hỏi han.
Bởi vì hắn biết rõ, dưới chân Thiên tử, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện những nhân vật tai to mặt lớn mà hắn không đắc tội nổi, hắn không muốn vì sơ suất mà mất việc.
"Xin hỏi vị quý nhân nào vào thành? Có lệnh bài không ạ?"
Lúc này thị vệ của Dực Vương đưa ra lệnh bài của phủ Dực Vương. Đợi khi đội trưởng lính gác nhìn rõ đó là lệnh bài của Dực Vương phủ, hắn kinh hãi đến mức tay run lên, định quỳ xuống hành lễ.
Nhưng thị vệ của Dực Vương đã ngăn lại: "Vương gia nói không cần đa lễ, cũng đừng làm kinh động đến người khác, chúng ta cứ thế vào là được."
Đội trưởng lính gác chắp tay cúi người cung kính đáp: "Vâng."
Đợi xe ngựa đi xa, một binh lính hỏi: "Đội trưởng, đó là vị đại nhân vật nào vậy? Sao huynh lại cung kính thế?"
Đội trưởng lính gác nhìn ngó xung quanh thấy không có ai mới trả lời: "Là Dực Vương trở về, ngươi nói xem?"
Binh lính vừa nghe tin Dực Vương trở về liền sợ run cả người. Thật ra Dực Vương cũng chưa từng làm gì đám lính quèn bọn họ, chỉ là nỗi sợ hãi theo bản năng.
Đội trưởng lính gác thấy hắn sợ đến mức đó bèn nói: "Ngươi cứ làm tốt bổn phận của mình là được, Dực Vương cũng không phải người lạm sát vô tội. Vị đại nhân lần trước là do bị con gái làm liên lụy. Con gái ông ta dung mạo bình thường, cái gì cũng không biết làm, lại là con của vợ lẽ mà còn dám mơ tưởng đến Dực Vương. Ngươi nói xem với điều kiện của Dực Vương nhà chúng ta sao có thể để mắt đến ả ta được. Cho nên làm người phải biết tự lượng sức mình, nồi nào úp vung nấy thôi."
Người vừa qua cổng thành, Hoàng thượng trong cung đã nhận được tin tức từ ám vệ.
Hoàng nhi và Đại tướng quân của ngài đã trở về. Cũng không biết bọn họ đi đường nào mà ám vệ ngài phái đi lại không đón được người.