Vì thế bây giờ phải làm sao để di chuyển những người này đến nơi an toàn đây?
Đánh thuốc mê rồi đưa vào không gian là an toàn nhất, nhưng làm vậy chẳng phải nàng sẽ bị lộ sao?
Cha và Dực Vương đến lúc đó đều sẽ biết, dù sao nhiều người sống sờ sờ như vậy có thể giấu ở đâu mà không bị phát hiện chứ?
"Cha, Dực Vương, hai người có cách nào hay để đưa những người này rời đi an toàn không?"
"Sau đó chúng ta hãy đối phó với đám sát thủ này."
Hai người lắc đầu, nhất thời cũng chưa nghĩ ra cách nào hay, dù sao đông người như vậy, vừa muốn đưa người đi lại vừa không được đánh động đến đám sát thủ.
Nhỡ đâu trên đường đưa đi xảy ra chút sự cố, những người bị bắt cóc đó sợ hãi la hét ầm ĩ lên thì rắc rối to.
Tại Tướng quân phủ ở Kinh Thành.
Lục phu nhân cũng đang đi đi lại lại, lo lắng cho tướng công, còn cả Dao Nhi của bà nữa, không biết hai cha con thế nào rồi?
Đi lâu như vậy chưa thấy về, liệu có xảy ra chuyện gì trên đường không?
Bà cũng không thể ra ngoài, cũng không thể đi dò la tin tức lung tung, thân là Tướng quân phu nhân, mỗi lời nói hành động đều bị người ta để ý.
Có kẻ đã sớm đỏ mắt ghen tị vì Tướng quân phủ được Hoàng thượng trọng dụng, chỉ mong sao nhà bà xảy ra chuyện.
Bà chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng cho tướng công và con gái ở bên ngoài mọi sự bình an.
Bên này Lục Kỳ Dao thấy thời gian trôi qua đã lâu mà vẫn chưa nghĩ ra cách đưa những người này ra ngoài, nàng không muốn đợi nữa, đành phải dùng cách của mình thôi.
Sau đó, nàng nói với Dực Vương và cha rằng nàng có cách đưa những người này đi an toàn mà không bị phát hiện, nhưng nàng sẽ không nói cho hai người biết cách thức cụ thể.
Hai người gật đầu đồng ý.
"Con gái, nếu con đã có cách hay hơn để đưa những người này đi mà không bị sát thủ phát hiện thì con cứ làm đi."
"Cha cũng sẽ không hỏi nhiều đâu."
Sau đó, Lục Kỳ Dao lách mình rời đi, đến nơi giam giữ những người bị bắt.
Nàng rắc một ít mê dược, đợi những người này bị thuốc mê làm cho ngất đi, nàng vung tay nhỏ lên, tất cả mọi người đều biến mất vào không gian.
Giải quyết xong mối lo sau lưng, bây giờ là lúc bọn họ trừng trị đám sát thủ này. Nghĩ đến việc bọn chúng chém giết, ại còn buôn bán người, nàng chỉ hận không thể tung một chưởng đánh bay lũ người này.
Buôn bán người, dù ở thời đại nào cũng là tội ác đáng căm hận nhất.
Cho nên lát nữa khi động thủ, nàng phải giết cho thật đã tay. Đã làm người xấu thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần bị giết bất cứ lúc nào.
Quay lại bên cạnh cha và Dực Vương, nàng báo cho họ biết mọi người đã an toàn, họ có thể hành động rồi.
Hai người đồng thời kinh ngạc không thôi, cũng chẳng biết nàng đã giấu người đi đâu.
Trong thời gian ngắn như vậy... Thôi kệ, con gái có bí mật thì ông làm cha sẽ giữ bí mật cho con.
Tình hình cơ bản đã nắm rõ, dù sao Lục Kỳ Dao cũng đã đưa mê dược cho hai người bọn họ, phòng khi có tình huống bất ngờ thì dùng đến.
Sau đó, Lục Kỳ Dao lấy bom ra, bảo hai người tránh xa một chút, rồi ném vào nơi ở của đám sát thủ.
Đám sát thủ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị nổ tan xác, chỉ có một số ít ở xa nên không bị nổ chết.
Lúc này, đám sát thủ phản ứng lại, chắc chắn là có kẻ đột nhập.