Bọn họ đều biết Lục Kỳ Dao rất thích vàng bạc châu báu, nên cứ để nàng thong thả tìm kiếm đã.
Đợi khi nàng đến hội họp với bọn họ, lúc đó mới là ngày tàn của đám sát thủ này, cho chúng xuống Diêm Vương điện mà báo danh.
Đã làm nhiều chuyện ác như vậy, sao có thể để chúng sống sót được?
Chưa kể bọn họ một người là Vương gia tôn quý, một người là Nhất phẩm Đại tướng quân của triều đình.
Nếu trơ mắt nhìn bách tính chịu khổ mà khoanh tay đứng nhìn, thì làm sao xứng đáng với bộ quan phục đang khoác trên người?
Người xưa có câu: "Làm quan mà chẳng giúp dân, thà về nhà trồng khoai lang còn hơn."
Lúc này tại Kinh Thành, trong phủ đệ của một vị quan lớn nào đó, cuối cùng bồ câu đưa thư cũng bay về. Đợi khi xem rõ tin tức truyền về, hắn tức đến méo mồm lệch mắt, phun ra một ngụm máu tươi.
Thất bại rồi! Thất bại rồi! Lại thất bại nữa rồi!
Nhiều sát thủ như vậy mà lại không giết nổi mấy người bọn họ sao?
Đám sát thủ được phái đi thế mà lại bị giết ngược không còn một mống! Đây chính là những kẻ mà hắn và con trai đã dày công bồi dưỡng.
Khó khăn lắm mới đào tạo được đám sát thủ này, kết quả lại mất hết.
Cũng may mỗi lần con trai hắn đến gặp đám người này đều đeo mặt nạ.
Nếu bị bọn chúng khai ra, cả nhà hắn chắc chắn sẽ không có ngày tháng yên ổn.
Chưa nói đến việc lén lút nuôi dưỡng số lượng lớn sát thủ, chỉ riêng tội dám ám sát Vương gia đương triều và Nhất phẩm Đại tướng quân cũng đủ chết rồi.
Mấy tội danh này, tùy tiện lấy ra một cái cũng đủ để cả nhà hắn bị tịch thu gia sản, tru di cửu tộc.
Lúc này hắn phải nghĩ cách thoát thân, vạn nhất bị tra ra đến đầu mình thì nguy to!
Đặc biệt là Dực Vương, tên đó đúng là chẳng nể nang ai bao giờ.
Trước đây có một vị đại thần trong triều có thứ nữ nhắm trúng Dực Vương, muốn gả cho chàng làm thiếp.
Ả ta bèn bày kế lao vào lòng Dực Vương, kết quả không cần nói cũng biết, Dực Vương chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc chút nào.
Chàng đá gãy mấy cái xương sườn của người ta thì chớ, chưa được mấy ngày sau, tội chứng vị đại thần kia đi lầu xanh, biển thủ công quỹ, tham ô quân lương, con trai ông ta làm điều ác bá ức hiếp dân lành, cướp đoạt dân nữ đều bị phơi bày.
Dực Vương dâng tấu sớ lên long án của Hoàng thượng, kết cục ai cũng đoán được, vị đại nhân kia bị tịch thu gia sản, cả nhà bị lưu đày.
Kể từ đó, chẳng còn ai dám lao vào lòng Dực Vương nữa, ai nấy đều cụp đuôi làm người, chỉ sợ bị Dực Vương nắm thóp.
Lúc này, Lục Kỳ Dao cũng đã vơ vét hòm hòm rồi, nàng đi tìm cha để hội họp.
Vì lúc này mấy người bọn họ vẫn đang mặc y phục của sát thủ nên việc đi lại cũng khá tự do.
Nhưng thời gian lâu rồi, đám sát thủ chắc chắn sẽ phát hiện ra điều bất thường, hơn nữa, những kẻ đi ra ngoài mãi vẫn chưa thấy quay về.
Chẳng mấy chốc ba người đã gặp nhau, sau đó bàn bạc làm thế nào để tóm gọn đám sát thủ này một mẻ.
Dựa vào thân thủ của Lục Kỳ Dao, cộng thêm bom và súng lục thì đối phó với đám sát thủ này chắc chắn không thành vấn đề.
Mấu chốt là còn có những người dân bị bọn chúng bắt cóc, lỡ như có kẻ chó cùng rứt giậu bắt những người này làm con tin thì bọn họ chắc chắn sẽ ném chuột sợ vỡ đồ.