Vương Gia Si Mê Điên Cuồng Vì Bạch Nguyệt Quang

Chương 37

Trước Sau

break

Yến Quân Dực cũng chuẩn bị đến Đông Cung thăm Thái tử hoàng huynh.

Tình cảm giữa mấy huynh muội bọn họ rất tốt, đã lâu không gặp, chàng cũng rất nhớ hoàng huynh.

Đông Cung cách đó không xa, Yến Quân Dực đi một lát là tới.

Nghe tiếng thái giám thông báo đệ đệ đến, Thái tử cũng rất vui mừng.

Sau đó, hai huynh đệ pha trà, cùng nhau trò chuyện trên trời dưới biển.

Đừng thấy Yến Quân Dực ít nói trước mặt người ngoài, nhưng trước mặt người nhà thì chàng chẳng khác nào một kẻ nói nhiều.

Tại Tướng quân phủ, Lục Kỳ Dao nhìn sức khỏe của tổ phụ tổ mẫu, nghĩ cũng đến lúc nên giúp hai người cải thiện một chút.

Sau đó nàng đến thư phòng tìm tổ phụ, còn bắt mạch cho ông. Xem xét sức khỏe của ông xong, Lục Kỳ Dao khẽ thở dài một tiếng.

Bệnh tật cũng không ít, nào là phong thấp, gan nhiễm mỡ, huyết áp cao, lại thêm tiêu hóa kém.

Nhưng giờ có nàng ở đây, mấy thứ này đều không thành vấn đề. Nàng lấy ra một viên Sinh Cơ Đan cùng nước linh tuyền, mời ông uống.

Dù sao cháu gái đưa thì Định Quốc Công cũng chẳng hỏi han gì, cầm lấy uống ngay.

Khoảng nửa tuần trà sau.

Định Quốc Công cảm thấy trong người ấm áp dễ chịu vô cùng, giống như dòng máu nóng đang chảy khắp toàn thân.

Trước đây ông bị phong thấp, ông biết rõ cảm giác đó, lúc nào cũng thấy lạnh buốt trong xương tủy.

Mùa hè cũng phải mặc dày cộp, giờ thì chẳng thấy lạnh nữa, chỉ muốn chạy ra ngoài đánh vài bài quyền.

Lúc này, Lục Kỳ Dao thấy sắc mặt ông hồng hào, không còn tái nhợt như trước, chắc hẳn bên trong cơ thể đã có sự thay đổi lớn.

Xem ra Tẩy Tủy Đan cũng có thể dùng được rồi. Nàng định cho tổ phụ một bất ngờ nên không nói rõ đó là gì.

Chỉ dặn ông chuẩn bị thùng tắm trong phòng, sai người đun nước nóng, rồi đưa cho ông một viên Tẩy Tủy Đan.

Nàng dặn dò ông uống viên đan dược này xong sẽ rất đau, bảo ông nhất định phải cố gắng chịu đựng, nói xong nàng co giò chạy biến.

Nàng mà không chạy nhanh, sợ sẽ bị tổ phụ gầm lên như sư tử Hà Đông hoặc bị cốc đầu cho một cái.

Sau đó, nàng đến phòng của tổ mẫu và mẹ, lần lượt bắt mạch cho từng người. Sau khi nắm rõ tình hình sức khỏe, nàng đưa cho mỗi người một viên đan dược.

Bệnh của họ chủ yếu là di chứng sau khi sinh nở, tổ mẫu tuổi đã cao, giấc ngủ không tốt.

Tương tự, nàng cũng mang nước linh tuyền đến cho hai người uống.

Tổ mẫu dùng An Thần Đan và Diên Thọ Đan, còn mẹ nàng dùng Phục Dung Đan và Huyết Khí Đan.

Nghe tên đan dược là biết ngay tình trạng của hai người. Tổ mẫu lớn tuổi cần an thần và kéo dài tuổi thọ.

Mẹ thì cần Phục Dung Đan để khôi phục nhan sắc thời còn trẻ, và Huyết Khí Đan để điều trị di chứng hậu sản năm xưa.

Không lâu sau khi hai người uống đan dược, sự thay đổi quả thực kinh ngạc như tiên giáng trần. Lão phu nhân lúc này đâu còn dáng vẻ của người sáu, bảy mươi tuổi?

Nếp nhăn trên mặt bà ít đi hẳn, thần thái rạng rỡ, tóc cũng đen lại không ít, cơ thể dẻo dai khỏe mạnh.

Trước kia đi lại cần người dìu, giờ đi bộ cũng có thể chạy được rồi.

Còn Tướng quân phu nhân thì thay đổi rõ rệt nhất, đâu còn giống bà mẹ ba bốn con.

Trông cứ như thiếu nữ chưa chồng, vóc dáng thon thả, làn da trắng nõn mịn màng, trên mặt không có lấy một nếp nhăn.

Lục Kỳ Dao nhìn sự thay đổi của mẹ, nói đùa: "Mẹ ơi!"

"Giờ con mà ra ngoài đi cùng mẹ, người ta chắc chắn sẽ bảo chúng ta là tỷ muội đấy."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc