Vụng Trộm Với Người Yêu Cũ

Chương 4

Trước Sau

break

Dư Mộc liếc anh một cái đầy tình tứ, thay đồ rồi xỏ chân vào đôi giày cao gót 5 phân, khiến vóc dáng cô càng thêm phần kiêu kỳ, rực rỡ.

“Lát nữa ở trên xe, tự sướиɠ cho anh xem nhé.” Nhiếp Hưu bóp mạnh mông cô, “Có được không?”

“Tất nhiên rồi.” Cô đáp.

Trên đường đến buổi tiệc, Nhiếp Hưu một tay lái xe, thỉnh thoảng liếc nhìn người đẹp bên cạnh.

Phần thân trên của Dư Mộc vẫn chỉnh tề, nhưng tà váy đỏ đã bị vén lên cao. Đôi bàn tay với bộ móng được làm cầu kỳ đang không ngừng xoa nắn hạt ngọc nhạy cảm, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở phát ra những tiếng thở dốc đứt quãng.

Vì sợ bộ móng sắc nhọn làm xước bên trong, cô không dám đưa ngón tay vào sâu, điều này khiến kɧoáı ©ảʍ cứ lơ lửng không thể chạm tới đỉnh điểm.

Cô tựa vào ghế thở hổn hển, nhìn sang Nhiếp Hưu đang thản nhiên lái xe, ánh mắt dừng lại nơi quần tây của anh đang bị vật cứng rắn chống lên một độ cong rõ rệt.

“Bây giờ thì chưa được đâu.” Nhiếp Hưu cười trầm thấp: “Trong ngăn chứa đồ có vài món ‘đồ chơi’ nhỏ, chắc em sẽ thích đấy.”

Dư Mộc ngạc nhiên mở ngăn chứa đồ, quả nhiên bên trong có vài món bảo bối.

“Anh mua từ bao giờ thế?”

“Lúc ở trên xe nghe em làʍ t̠ìиɦ với gã kia.” Nhiếp Hưu nói: “Lúc đó anh đã rất muốn thấy cảnh em tự thỏa mãn ở vị trí này rồi.”

Hóa ra là ý định nhất thời.

Dư Mộc chọn một quả trứng rung và một cây rung cỡ nhỏ, cả hai đều có màu hồng phấn vô cùng đáng yêu.

Đoạn đường này khá đông xe, tốc độ di chuyển chậm, thỉnh thoảng còn có xe chạy song song. Dù kính xe đã được dán phim cách nhiệt tối màu, nhưng cảm giác như đang lộ diện giữa thanh thiên bạch nhật càng khiến cô thêm phần hưng phấn.

Sau khi sát khuẩn nhanh, Dư Mộc đưa cây rung mát lạnh vào trong cơ thể: “Ưm…”

Cô khẽ rêи ɾỉ khi cảm nhận đầu cây rung tách mở nụ hoa ẩm ướt, từng tấc thịt bên trong tham lam nuốt trọn lấy vật thể ấy.

Cảm giác mát lạnh tràn ngập khiến cô run rẩy, tựa đầu vào ghế, đôi mắt nhắm hờ vương vấn tìиɧ ɖu͙©. Khi gậy rung đã trở nên ấm áp và trơn ướt, cô mới bắt đầu mô phỏng nhịp điệu của cuộc yêu. Tay kia cô cầm trứng rung áp chặt vào âm vật, độ rung cao khiến vòng eo cô không ngừng uốn lượn.

Cô dang rộng đôi chân thành hình chữ M ngay trên ghế lái phụ, hoàn toàn đắm chìm trong khoái lạc, chẳng màng đến việc xe đã dừng lại từ lúc nào.

Một bàn tay ấm áp phủ lên tay cô. Dư Mộc mở mắt ra, nhìn thấy trong mắt Nhiếp Hưu là một cơn bão du͙© vọиɠ đang cuộn trào, nhưng rồi anh nhanh chóng lấy lại vẻ lịch lãm thường ngày.

“Để anh giúp em.” Nhiếp Hưu cầm lấy tay cô, rút cây rung ra một chút rồi lại đột ngột thúc mạnh vào sâu thẳm nhất. Không giống như cách cô tự chơi đùa, lực đạo của anh như muốn đâm xuyên qua cơ thể cô.

“A…” Dư Mộc thốt lên một tiếng đầy sảng khoái.

Vì là cỡ nhỏ nên dù có mạnh bạo thế nào cũng không làm cô đau. Nhiếp Hưu vừa dẫn dắt tay cô thúc đẩy, vừa lắng nghe âm thanh nước tình róc rách phát ra từ nụ hoa không một sợi cỏ của cô.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc