Vụng Trộm Với Người Yêu Cũ

Chương 5

Trước Sau

break

Trứng rung vẫn đang rung động điên cuồng, còn cây rung phía dưới lại chuyển động ngoài tầm kiểm soát, chỉ chưa đầy hai phút, Dư Mộc đã hét lên trong cơn cực khoái.

Ngay khoảnh khắc đó, Nhiếp Hưu nhấn mạnh cây rung vào nơi sâu nhất, chạm thẳng vào hoa tâm của cô, khiến toàn thân cô co giật trong sung sướиɠ.

Khi dư vị của cao trào dần tan biến, Nhiếp Hưu mới liếʍ môi rút món đồ chơi ra, đưa khăn giấy cho cô: “Lau đi, chuẩn bị xuống xe thôi.”

Dư Mộc lúc này mới định thần nhìn lại xung quanh. Hóa ra họ đã đến điểm hẹn, và xe đang nằm gọn trong bãi đỗ của khách sạn.

Cô lau sạch dấu vết tình ái, liếc nhìn hạ bộ của anh: “Anh định cứ thế mà vào à?”

Nhiếp Hưu nhún vai: “Chỉ cần em không quyến rũ anh, một lát nữa nó sẽ dịu xuống ngay thôi.”

Mười phút sau, hai người xuất hiện trong sảnh khách sạn với vẻ ngoài vô cùng chỉnh tề, như thể những chuyện điên rồ trên xe chưa từng xảy ra.

Buổi họp lớp này do lớp trưởng tổ chức tại một khách sạn thuộc sở hữu của gia đình anh. Khi Dư Mộc khoác tay Nhiếp Hưu bước vào phòng tiệc, bạn học gần như đã có mặt đông đủ.

Hai năm không gặp, diện mạo mọi người không thay đổi nhiều. Lớp trưởng thấy họ đến muộn liền lên tiếng đòi phạt rượu. Đám đông hào hứng hò reo: “Rượu giao bôi! Rượu giao bôi!”

Dư Mộc thầm cười bọn họ trẻ con, nhưng vẫn phối hợp cùng Nhiếp Hưu thực hiện nghi thức uống rượu đầy tình tứ, khiến không khí càng thêm phần náo nhiệt.

Thời sinh viên, ai cũng biết Nhiếp Hưu theo đuổi Dư Mộc, nhưng lúc đó có quá nhiều đối thủ đáng gờm nên chẳng ai tin anh sẽ thành công. Không ngờ sau khi tốt nghiệp, hai người lại bên nhau bền vững suốt hai năm qua, khiến những kẻ từng mong họ chia tay giờ đây cũng phải chuyển sang chúc phúc.

“Mộc Mộc, qua đây ngồi với tớ nè.” Một cô gái tóc ngắn với lớp trang điểm tinh xảo vẫy tay gọi cô.

Ở đây nam nữ ngồi riêng. Sau khi ra hiệu cho Nhiếp Hưu, Dư Mộc sải bước đôi chân dài tới bên cô bạn thân, khẽ nhéo má cô: “Trang điểm đẹp thế này là để chờ gặp ai đây?”

Tư Nhĩ cười đáp: “Cậu đừng có trêu tớ. Tớ vẫn còn độc thân mà.”

Dư Mộc ngồi xuống vị trí đã được dành sẵn, mỉm cười chào hỏi mọi người xung quanh. Cô đã quá quen với những ánh mắt dò xét này. Là một người mẫu, cô không lạ gì những ánh nhìn hau háu, thậm chí là những hành động khiếm nhã của các nhà thiết kế, nhưng cô chưa bao giờ để họ có cơ hội chạm vào thân thể mình.

Dù cô phóng khoáng và yêu thích tìиɧ ɖu͙©, nhưng không phải ai cô cũng chấp nhận. Cô vô cùng kén chọn: phải đẹp trai, dáng chuẩn và kỹ năng phải thực sự xuất sắc.

Cô không để tâm đến những ánh mắt xung quanh, quay sang trò chuyện cùng Tư Nhĩ. Hai người là bạn từ thời cấp ba lên đại học, tình cảm vô cùng gắn bó.

Sau một hồi tán ngẫu, Tư Nhĩ hạ thấp giọng, thì thầm: “Này, cậu có biết Tần Phục đã về nước rồi không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc