Vụng Trộm Với Người Yêu Cũ

Chương 3

Trước Sau

break

Bờ vai rộng, vòng eo hẹp, cùng bờ mông săn chắc ẩn hiện sau lớp nội tiết được rèn luyện vô cùng hoàn hảo. Thành thực mà nói, Dư Mộc đồng ý ở bên Nhiếp Hưu phần lớn là vì mê luyến cơ thể tuyệt mỹ này.

“Chờ em lâu không?” Dư Mộc áp sát vào lưng anh, đôi bàn tay không yên phận bắt đầu mơn trớn trên khối cơ ngực rắn rỏi.

Nhiếp Hưu quay lại, đôi mắt không đeo kính hơi nheo lại, toát lên vẻ thâm trầm.

“Tắm rồi à?” Anh vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương sữa tắm khách sạn còn vương lại: “Tắm lại đi, mùi này anh không thích.”

Dư Mộc vốn không quá nhạy cảm về mùi hương, nhưng cô vẫn nghe lời vào phòng tắm lần nữa. Trong những chuyện ngoài giường chiếu, cô luôn dành cho Nhiếp Hưu sự dung túng tuyệt đối.

Khi cô bước ra với chiếc khăn tắm quấn hờ, Nhiếp Hưu đã phục sức chỉnh tề. Sơ mi xám cùng quần tây khiến anh trông như một kẻ tri thức đầy bại hoại và nguy hiểm.

“Để anh chọn đồ cho em nhé?” Nhiếp Hưu kéo tuột chiếc khăn tắm, nhìn chằm chằm vào đầu nhũ hoa đỏ ửng vì bị mυ"ŧ mát của cô, anh cúi xuống để lại dấu ấn của riêng mình: “Ngực của em vẫn ngọt như vậy.”

Dư Mộc choàng tay qua cổ anh, hơi thở bắt đầu rối loạn: “Ưm… anh muốn làm không?”

Nhiếp Hưu liếʍ môi: “Không kịp rồi, để tối nay đi.”

Địa điểm họp lớp khá xa, họ chỉ còn nửa tiếng để xuất phát.

Dư Mộc nhìn đồng hồ, siết chặt vòng tay: “Nhưng em thấy vẫn kịp mà.”

Nhiếp Hưu hôn lên má cô: “Lại muốn rồi sao?”

du͙© vọиɠ của Dư Mộc vốn rất lớn, chỉ cần một chút đụng chạm đã khiến cô rạo rực: “Được không anh?”

Bàn tay Nhiếp Hưu trượt xuống hạ bộ của cô, lướt qua kẽ hở giữa hai cánh hoa, chạm vào dòng mật ngọt đang tuôn trào: “Sao lại ướt thế này, tên kia không làm em thỏa mãn à?”

“Tất nhiên là không bằng anh rồi.” Dư Mộc nũng nịu: “Cho em đi mà.”

“Đến đó rồi anh cho.” Nhiếp Hưu vỗ nhẹ vào mông cô: “Muốn bao nhiêu cũng có thể thỏa mãn em.”

Dư Mộc kinh ngạc: “Đến đó thì làm kiểu gì?”

Buổi tụ tập toàn bạn học cũ, anh định làm cô ngay trước mặt mọi người sao?

“Trong phòng vệ sinh.” Nhiếp Hưu thì thầm vào tai cô: “Khi em rêи ɾỉ, có khi sẽ có những gã đàn ông ở gian bên cạnh đang tự xử khi nghe tiếng của em đấy, kí©ɧ ŧɧí©ɧ không?”

Dư Mộc phải thừa nhận rằng, lời miêu tả của anh khiến tim cô đập loạn vì hưng phấn.

Sau khi vệ sinh sạch sẽ, Nhiếp Hưu chọn cho cô một chiếc váy hai dây màu đỏ ôm sát đầy nóng bỏng. Hai sợi dây mảnh khảnh vắt qua bờ vai trắng ngần, thiết kế cổ chữ V sâu thẳm khoe trọn xương quai xanh tinh tế và rãnh ngực sâu hun hút. Tà váy xẻ cao tới tận đùi, lấp ló đôi chân dài miên man.

“Mặc thế này ổn chứ anh?” Dư Mộc soi gương, thấy lấp ló đường viền nội y, “Phải mặc lọt khe mới được.”

Nhiếp Hưu lấy ra một chiếc quần lọt khe màu đen từ tủ đồ, cười nói: “Như vậy thì chỉ cần vén váy lên là anh có thể ȶᏂασ em rồi.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc