Vợ Lính Xấu Xí, Sau Khi Theo Chồng Làm Chấn Động Quân Khu

Chương 23

Trước Sau

break

Diệp Hồng cau chặt mày, một tia bực dọc len lỏi trong lòng. Nhưng rất nhanh, bà ta kìm nén vẻ tức giận nơi khóe mắt, cười lấy lòng: "Chuyện đó là đương nhiên rồi."

"Vậy dì lấy chăn gối mà Điềm Điềm từng dùng đi nhé. Mấy ngày này cứ để nó ngủ tạm ở phòng khách vậy."

Không đợi Tống Xuân Hiểu đồng ý, Diệp Hồng đã thuần thục ôm lấy chăn gối bị vứt sang một bên mang đi. Lý Điềm Điềm không cam lòng, ấm ức nói: "Mẹ, con thật sự phải ngủ ở phòng khách sao?"

Diệp Hồng hạ thấp giọng: "Con cũng thấy tất cả các phòng đều kín người rồi đấy. Con chịu khó ngủ tạm một đêm nay thôi, ngày mai con sẽ được quay lại căn phòng trước kia để ngủ."

Lý Điềm Điềm hiểu ý của Diệp Hồng nên mới ôm đầy kỳ vọng nằm ngủ ở phòng khách.

...

Sáng hôm sau, Diệp Hồng đã ra ngoài từ rất sớm.

Bà ta bắt chuyến xe sớm nhất về nông thôn để mua thuốc phối giống cho lợn nái.

Còn về phần Tô Noãn và Tống Xuân Phong, sau khi xác định tâm ý muốn kết hôn với nhau, Tống Xuân Phong đã nhờ đồng đội mua được hai tấm vé tàu về quê của Tô Noãn.

Trước khi lên tàu, Tống Xuân Phong gọi điện thoại cho lãnh đạo quân đội để thúc giục đơn xin kết hôn của mình.

Tô Noãn cũng biết tiến độ này có hơi nhanh. Tuy nhiên, sổ hộ khẩu của cô vẫn đang nằm trong tay bọn họ. Cô lo sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên bắt buộc phải giải quyết mối lo này thật nhanh.

Chỉ cần lấy được giấy đăng ký kết hôn và thuận lợi chuyển hộ khẩu đi, cô sẽ không còn gì phải lo lắng nữa.

Tống Xuân Phong thấy Tô Noãn từ lúc lên tàu vẫn luôn giữ im lặng liền lo lắng hỏi: "Em sao vậy?"

Tô Noãn biết anh là một người đàn ông đáng tin cậy nên cũng không định giấu giếm, đáp: "Em lo mẹ kế và bọn họ sẽ làm khó chúng ta."

"Nếu họ không chịu giao sổ hộ khẩu ra, chúng ta cũng hết cách để đăng ký kết hôn."

Trước khi đi, cô đã lục tung cả nhà lên nhưng vẫn không tìm thấy sổ hộ khẩu. Chính vì vậy cô mới lo lắng đến thế.

Mẹ kế có một trai một gái. Đứa con trai lớn năm nay đã hai mươi bốn tuổi nhưng vẫn chưa kết hôn, đang rất cần tiền sính lễ để cưới vợ. Mẹ kế tuyệt đối sẽ không dễ dàng gả cô đi như vậy.

Chắc chắn là bà ta sẽ tống tiền cô một vố thật đau rồi mới chịu buông tay.

Tống Xuân Phong dịu dàng an ủi: "Sẽ không đâu."

"Bây giờ nhà nước đề xướng hôn nhân tự do. Dù ai đến cũng không thể ngăn cản chúng ta kết hôn."

"Nếu họ muốn gây chuyện, anh sẽ khiến họ phải hối hận."

Những lời nói của Tống Xuân Phong tựa như ánh nắng ấm áp, xua tan đi sự bất an đang bủa vây lấy Tô Noãn.

Có lẽ một ngày nào đó, cô sẽ không cần phải xù lông nhím để sinh tồn trên thế giới này nữa.

Tàu hỏa lắc lư chạy xình xịch, thoáng chốc đã đến giờ ăn tối.

Tống Xuân Phong lấy hộp cơm nhôm đã chuẩn bị từ trước ra. Anh vừa mở nắp, hương thơm của mì tương đen đã lập tức tỏa ra ngào ngạt.

"Anh mua ở cửa hàng ăn uống quốc doanh đấy. Em nếm thử xem có ngon không?"

Tô Noãn không ngờ hôm nay anh ra ngoài một chuyến, không chỉ mua được vé tàu mà còn chuẩn bị cả bữa tối. Cô thầm nghĩ người đàn ông này cũng rất chu đáo, thế là cô vô cùng mãn nguyện bắt đầu thưởng thức bữa ăn.

Tô Noãn ăn vài miếng, nhìn thấy Tống Xuân Phong lấy ra một chiếc màn thầu khô khốc, liền lập tức đặt đũa xuống.

Tống Xuân Phong ấm áp giải thích: "Lúc tôi đến đó chỉ còn lại một hộp mì tương đen. Cơ thể tôi rất khỏe mạnh, buổi tối ăn đại chút gì đó là được."

Tô Noãn nhanh chóng ăn vài miếng mì tương đen, sau đó nhét phần còn lại vào tay Tống Xuân Phong: "Em ăn no rồi, phần còn lại là của anh đó."

Cô dự định khi tàu dừng ở trạm tiếp theo sẽ xuống mua chút đồ ăn cất vào không gian, để tránh chưa về đến nơi đã bị chết đói.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương