[Đing!]
[Không gian lưu trữ - Phúc lợi xuyên sách đã xuất hiện!]
Trong đầu Tô Noãn lóe lên hình ảnh một căn phòng nhỏ, rộng khoảng ba mươi mét vuông.
Cô đã xuyên sách được một năm rồi, cuối cùng không gian này cũng tới!
…
Tô Noãn theo bản năng đi khóa chặt cửa phòng lại. Sau đó, cô cởi áo ngoài ra, để lộ chiếc áo lót bên trong.
Cô nhanh nhẹn tháo một đường chỉ, một ngăn bí mật nhỏ đập vào mắt.
Bên trong là tiền nhuận bút của cô.
Cô vội vàng rút tiền ra, cất cùng với giấy giới thiệu vào trong không gian.
Có không gian này rồi, cô không còn lo lắng gặp phải kẻ móc túi nữa.
Có trời mới biết mấy ngày ngồi tàu hỏa cô đã không dám ngủ một giấc nào tử tế, chỉ sợ lúc tỉnh dậy lại phát hiện tiền và tem phiếu đã không cánh mà bay.
Sau khi làm xong mọi việc, Tô Noãn ngồi trong phòng đợi một lát thì Tống Xuân Hiểu mới đến gọi cô ra ngoài tắm.
Cô có mang theo khăn tắm riêng, chỉ cần mượn chậu rửa mặt của Tống Xuân Hiểu là được.
Thời bấy giờ, chậu thường được dùng chung để rửa mặt, rửa chân và giặt quần áo. Tô Noãn dùng lâu nên cũng quen rồi. Cô bưng chậu định đi vào phòng tắm thì nghe thấy Tống Xuân Hiểu khó xử lên tiếng: "À... chị dâu hai, chiếc chậu này của em chuyên dùng để rửa mặt. Nếu chị muốn rửa chân, chị có thể múc nước ra ngoài rồi rửa. Chị đừng nhúng chân thẳng vào chậu có được không?"
Tô Noãn vội vàng gật đầu: "Tất nhiên là được, làm vậy mới sạch sẽ vệ sinh!"
"Vậy được rồi, chị mau đi tắm đi." Tống Xuân Hiểu giục.
"Ừm ừm."
Ở một diễn biến khác, Hà Tiểu Mai lấy một chiếc chăn và gối sạch sẽ đưa cho Tống Xuân Phong: "Đây là đồ của Thanh Đại. Hôm nay chị vừa giặt sạch xong. Nếu cậu không chê thì cứ lấy dùng tạm nhé."
Tống Xuân Phong không chút do dự từ chối: "Sao em có thể dùng đồ của Thanh Đại được?"
"Chị dâu, chị cứ cất về đi."
Hà Tiểu Mai nói đùa: "Cậu chê cả đồ của cháu gái mình sao?"
"Không phải, chỉ là nếu em dùng đồ của con bé thì tối nay con bé đắp gì?" Tống Xuân Phong nói ra sự e ngại của mình.
"Tối nay con bé nằm chung chăn với vợ chồng chị là được, chuyện này cậu không cần lo." Hà Tiểu Mai nói xong liền mang chăn gối đặt thẳng vào phòng Tống Xuân Hiểu rồi mới bước ra ngoài.
Lý Điềm Điềm trơ mắt nhìn họ, không biết tối nay mình sẽ ngủ ở đâu.
Trước khi về phòng, Hà Tiểu Mai liếc nhìn Lý Điềm Điềm một cái. Trước khi cô ta kịp mở lời, chị đã đóng sầm cửa lại.
Lý Điềm Điềm tặc lưỡi, đành phải đi tìm mẹ mình: "Mẹ, tối nay con ngủ ở đâu đây?"
Diệp Hồng cũng biết để con gái ngủ ở phòng khách thì không hay cho lắm. Bà ta suy nghĩ một lát rồi quyết định đi tìm Tống Xuân Hiểu: "Xuân Hiểu à, dì có chuyện này muốn bàn với con."
Tống Xuân Hiểu dùng giọng điệu nhạt nhẽo đáp: "Dì có gì cứ nói thẳng đi."
Diệp Hồng gượng cười hỏi: "Chuyện là... Điềm Điềm có thể ngủ chen cùng hai đứa được không?"
"Nó là con gái, ngủ ở phòng khách e là không tiện lắm?"
Tống Xuân Hiểu từ chối vô cùng dứt khoát: "Không được. Anh hai vốn đã không thích cô ta ngủ trong phòng của anh ấy. Nếu dì muốn Lý Điềm Điềm bị đuổi ra ngoài thì cứ để cô ta tiếp tục ngủ ở đây."
Trong lòng Tống Xuân Hiểu vô cùng khinh bỉ. Có phòng khách cho cô ta ngủ là may lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa?
Diệp Hồng gượng cười: "Làm gì đến mức nghiêm trọng như vậy?"
Không muốn cho Điềm Điềm ngủ cùng thì cứ nói thẳng, còn cố tìm một cái cớ thô thiển như vậy.
Thấy Diệp Hồng ngoan cố không chịu nghe, Tống Xuân Hiểu liền gọi lớn: "Anh hai, dì Diệp muốn Lý Điềm Điềm tiếp tục ngủ trong phòng của anh kìa."
"Không được!"
Sau khi nhận được câu trả lời dứt khoát của Tống Xuân Phong, Tống Xuân Hiểu nở một nụ cười tinh nghịch: "Dì Diệp, dì cũng nghe thấy rồi đấy. Anh hai không muốn để Lý Điềm Điềm ngủ ở đây."
"Đây là phòng của anh ấy, tất nhiên mọi chuyện phải do anh ấy quyết định."