Lần này xuất phát quá vội vàng, cô chưa chuẩn bị kỹ lưỡng.
Tống Xuân Phong nhìn hộp mì tương đen to còn thừa lại, biết Tô Noãn chưa ăn no nhưng cô vẫn nhường cho anh ăn.
Cô là một cô gái biết quan tâm người khác.
Anh ăn phần mì tương đen còn lại, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.
Anh chuẩn bị đến trạm tiếp theo sẽ xuống mua chút đồ ăn nóng để Tô Noãn lấp đầy bụng.
…
Diệp Hồng đưa tay bóp hai gói thuốc phối giống cho lợn trong giỏ, trong lòng yên tâm hơn không ít.
Sau khi chuyện thành công, con gái sẽ không cần lo lắng chuyện phải về nông thôn nữa.
Hơn nữa còn có thể theo quân, ở nhà lớn!
Đợi đến khi con gái sinh con, bà ta cũng sẽ đi theo quân, chăm cháu cho con gái và hưởng phúc!
Diệp Hồng vui vẻ trở về khu nhà tập thể. Bây giờ là giờ ăn tối, nhà nhà đều đang bận rộn nấu nướng, không ai chú ý tới sự bất thường của bà ta.
"Mẹ!"
Lý Điềm Điềm đợi ở trước cửa nhà một lúc, nhìn thấy Diệp Hồng vội vã đi tới, đôi môi hơi run rẩy: "Mẹ, xảy ra chuyện rồi!"
"Xảy ra chuyện lớn rồi!"
Diệp Hồng vẫn đắm chìm trong niềm vui sướng khi tưởng tượng về cuộc sống tốt đẹp tương lai, trách móc: "Xảy ra chuyện gì cơ?"
"Đừng có hơi tí là làm ầm ĩ lên, có chuyện gì..."
Bà ta còn chưa kịp nói xong, đã nghe Lý Điềm Điềm nói: "Anh Xuân Phong và con ả họ Tô đó bỏ trốn cùng nhau rồi!"
"Bỏ trốn?"
Diệp Hồng kinh ngạc đến mức há hốc miệng có thể nhét vừa một quả trứng gà, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy về nhà, quả nhiên không tìm thấy bóng dáng của hai người đó.
Tại sao lại như vậy?
Lẽ nào kế hoạch của bà ta vừa mới bắt đầu đã đổ sông đổ biển rồi sao?
Lý Điềm Điềm đuổi theo tiếp tục mách lẻo: "Trước khi đi, anh Xuân Phong còn cố ý gọi điện thoại cho quân đội của anh ấy, hình như là muốn xin kết hôn!"
"Mẹ, có phải con hết hy vọng rồi không?"
Nhìn cô ta sắp khóc đến nơi.
Vẻ mặt Diệp Hồng đầy nghi hoặc. Bà ta không nghĩ thông suốt một chuyện, bọn họ kết hôn thì kết hôn, tại sao phải bỏ trốn?
"Con có biết bọn họ đi đâu không?"
Lý Điềm Điềm lắc đầu: "Con không biết!"
"Dù sao thì bọn họ cũng đi cùng nhau!"
"Đã đi cả một ngày rồi!"
"Con nghe người ta nói hình như bọn họ đi bắt tàu hỏa rồi."
Diệp Hồng chợt vỗ mạnh lên trán: "Chắc chắn là bọn họ đi về quê của Tô Noãn."
Kết hôn phải lấy sổ hộ khẩu, người bình thường ra ngoài không thể nào mang theo sổ hộ khẩu bên người, chắc chắn là như vậy rồi.
Lý Điềm Điềm sốt ruột giậm chân tại chỗ: "Mẹ, vậy con phải làm sao đây?"
"Đâu thể trơ mắt nhìn người phụ nữ đó gả vào đây, sau đó con phải luôn ngủ ở phòng khách chứ?"
Tối qua cô ta mới ngủ một đêm, sáng nay đã đau lưng nhức mỏi đến tận bây giờ vẫn chưa khỏi.
Cô ta không muốn ngủ ở phòng khách thêm một chút nào nữa.
Diệp Hồng an ủi: "Đơn xin kết hôn sẽ không được duyệt nhanh như vậy đâu."
"Chỉ cần bọn họ chưa lĩnh chứng nhận, con vẫn còn cơ hội."
Bây giờ chỉ đành đợi bọn họ trở về rồi nói tiếp.
Diệp Hồng chợt nhớ ra điều gì đó, vội vã quay về phòng, lục tìm sổ hộ khẩu của Tống Đồng Chu, xem xét tỉ mỉ một lượt, mới nhớ ra hộ khẩu của Tống Xuân Phong đã bị chuyển đi từ lâu.
Xong, lại thiếu mất một thứ có thể uy hiếp anh.
Hiển nhiên Diệp Hồng bắt đầu hoảng hốt.
Bà ta cất kỹ sổ hộ khẩu, tâm trí lơ lửng đi vào bếp nấu ăn.
Tống Xuân Hiểu thấy trong phòng khách không có ai, bèn rón rén tìm cuốn sổ hộ khẩu đó ra, giấu vào trong tủ quần áo ở phòng của Tống Xuân Phong.
Giấu kỹ sổ hộ khẩu, cô ấy sẽ không cần lo lắng hai mẹ con kia tính kế mình nữa.
...
Tàu hỏa chầm chậm vào ga. Tô Noãn ló đầu ra ngoài, nhìn thấy bên ngoài có vài sạp bán hàng, nhìn kỹ còn thấy phía trên tỏa ra làn khói trắng mù mịt.
"Đồng chí Tô, em ngồi yên ở đây nhé, anh xuống xe mua chút đồ."