Vở Hài Lãng Mạn

Chương 35: Là không tiện, hay là gặp chuyện rồi

Trước Sau

break

Thấy cô nghiêm túc như vậy, Lê Lê cũng không dám hỏi nhiều, gật đầu, trước khi đi còn nhìn thoáng qua bác gái kia. 

Bác gái đó cười với cô ấy một cái, nét dịu dàng có vài phần giống với Khương Tạo.

Bàn tay cầm chiếc bánh mì kiềm từ từ rũ xuống, Khương Tạo như một con mèo bước vào trạng thái cảnh giác, dựng đứng lông lưng, quay đầu lại, gắt gỏng nói: “Ai nói cho bà biết tôi làm việc ở đây?” 

“Ai cho phép bà tự tiện tìm đến công ty tôi?”

Cô đã 2-3 năm không gặp bà Phan rồi, dường như mỗi lần gặp lại, bà ta đều già đi trông thấy. 

Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt của mẹ, ánh mắt Khương Tạo dao động, trái tim bị đè nén đến khó chịu.

Bà Phan không đáng sợ, từ nhỏ đến lớn bà ta cũng chẳng ngược đãi cô. 

Nhưng bản thân bà Phan đại diện cho quãng thời gian đằng đẵng và ngột ngạt đó, vừa nhìn thấy mặt bà ta, Khương Tạo sẽ lập tức nhớ lại thời kỳ trưởng thành bế tắc, bàng hoàng, bất lực đến phát điên của mình.

Hơn nữa nhiều năm qua, những hành động của bà ta cũng lần lượt chứng minh rằng, chỉ cần bà mẹ ruột này xuất hiện, cuộc sống của cô sẽ loạn như nồi cám. 

Phan Ngọc bước tới gần cô, nhìn hành động lùi lại của đối phương, nụ cười trên mặt càng thêm gượng gạo: “Mẹ, đương nhiên là hỏi thăm từ dì út của con rồi.” 

“Về Tần Nam sao không nói với mẹ tiếng nào? Về nhà mà ở, đừng thuê nhà bên ngoài nữa.”

“Vẫn muốn tôi sống cùng bà và những gã đàn ông xa lạ sao?” Khương Tạo nén cơn kích động: “Tôi không tìm bà, bà không hiểu ý tôi sao? Ai cho phép bà đột nhiên chạy đến đây.”

Nghe mấy lời chói tai này, Phan Ngọc cũng không giữ nổi biểu cảm nữa: “Con lớn thế này rồi, cứ không biết lớn nhỏ với bố mẹ như thế, vô giáo dục, ra ngoài sẽ bị người ta coi thường đấy.”

“Nhờ phước của bà, tôi chưa bao giờ được người ta coi trọng cả.” Cô lặng lẽ siết chặt tay, chiếc bánh mì kiềm bị bóp đến biến dạng.

Vừa gặp bà ta, những vết sẹo ngủ say trong cơ thể bắt đầu ngứa ngáy, như thể sắp nứt toác ra. 

Khương Tạo lườm bà ta, không nói thêm một câu nào, quay đầu bỏ đi, gần như muốn bỏ chạy. 

“Đợi đã! Mẹ là mẹ ruột của con chứ không phải kẻ thù!!” Phan Ngọc đuổi theo túm lấy cô, lớp kem nền rẻ tiền trên mặt vì kích động mà nứt ra vài đường: “Mẹ cũng mới về Tần Nam không lâu, sắp không trả nổi tiền nhà nghỉ rồi, con còn tiền không?” 

“Con đưa mẹ mượn tạm một ít trước, hôm nào có tiền mẹ trả lại cho, mẹ hỏi thăm người qua đường rồi, đây là công ty lớn, lương trả cao lắm.”

“Con lại chưa kết hôn, trong tay giữ nhiều tiền thế cũng chẳng để làm gì, mấy ngày nay mẹ chưa được bữa cơm nào tử tế cả, con...” 

“Con không đưa thì mẹ chỉ nước đi xin dì út con thôi...”

“Bà không được đi!” Khương Tạo quay đầu hất tay bà ta ra, giọng nói nhất thời không kiểm soát được, vài nhân viên Vân Thăng đi ngang qua không khỏi ngoái nhìn họ.

Khương Tạo cảm nhận được những ánh nhìn đó, mặt lập tức nóng bừng, trừng mắt nhìn Phan Ngọc, môi tức đến run rẩy: “Lần nào dì ấy cũng đưa tiền cho bà, lần nào cũng phải nhìn sắc mặt chú! Bà chưa bao giờ quan tâm đến ai khác ngoài bản thân mình cả!”

Phan Ngọc nhìn cô, vẻ mặt hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn lôi ra những lời lẽ đã nói bao năm nay: “Nó là em ruột của mẹ, hồi nhỏ nếu không phải mẹ che chở cho nó, nó cũng chẳng tránh được những trận đòn roi của ông bô đâu.”

“Dì út con là nhớ đến cái tốt của mẹ...”

Những người lén nhìn sang ngày càng nhiều.

Da đầu tê rần từng cơn, Khương Tạo nhét chiếc bánh mì đã bị bóp bẹp dí vào túi, móc ví ra, ngón tay run rẩy lấy hết tất cả tiền mặt bên trong, đập lên người bà ta. 

Một đồng xu kẹp trong đó rơi xuống đất, lăn đi leng keng.

“Cho bà, cho bà hết đấy.” Cô nắm chặt cái ví chỉ vào Phan Ngọc: “Đừng để tôi nhìn thấy bà nữa, còn dám đến đây tìm tôi, tôi sẽ báo cảnh sát.”

... 

Gần như là chạy trối chết vào nhà vệ sinh ở sảnh lớn, lúc Khương Tạo mở vòi nước mới phát hiện hai tay mình run rẩy không ra hình dạng gì, cô dùng tay trái đánh vào tay phải, nhưng cũng không ngăn được phản ứng mất kiểm soát của tứ chi.

Có người lạ bước vào nhà vệ sinh, cô vội vàng dừng lại, lúi húi lau tay.

Sau khi ra ngoài, cô tìm một góc khuất, nhớ ra trong túi còn chiếc bánh mì chưa ăn, Khương Tạo lấy chiếc bánh mì kiềm đã nát bươm ra, bóc lớp giấy gói, há khoang miệng đắng ngắt cắn một miếng.

Khi vài lần cố nuốt vẫn không trôi, hốc mắt Khương Tạo bỗng nhiên cay xè, vo viên chiếc bánh mì thành một cục rồi ném mạnh vào tường... 

“Bộp”, chiếc bánh mì va vào tường tạo ra tiếng động trầm đục, rơi xuống đất.

Cô bước tới nhặt lên, sau khi cúi người xuống, mãi không đứng lên được.

Đến khi Khương Tạo nhặt chiếc bánh mì từ dưới đất lên, đã khôi phục dáng vẻ bình thường, đeo lại thẻ nhân viên, đi về phía thang máy.

... 

Bị chuyện buổi trưa ảnh hưởng tâm trạng, dẫn đến hiệu suất làm việc buổi chiều của Khương Tạo cực kỳ thấp, chỉ có thể ở lại tăng ca làm cho xong việc rồi mới về. 

Trời vừa tối, trong thành phố bắt đầu đổ mưa nhỏ.

Khương Tạo tăng ca một mạch đến tận 9 rưỡi tối, ngẩng đầu lên, cả khu văn phòng chỉ còn lại ba bốn người.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc