Câu chuyện kết thúc một cách vội vã, hai người cứ thế giải tán ngay tại chỗ.
Tạ Lịch Thăng chỉ nói sự thật, cô không thích nghe thì anh cũng chịu, nên cũng chẳng đuổi theo để đôi co thêm. Anh cứ đứng chôn chân, nhìn cô lên một chiếc taxi chính hãng rồi mới từ từ thu hồi tầm mắt.
Bỗng nhiên mất hứng thú với ngụm bia còn sót lại trong lon, Tạ Lịch Thăng tìm một cái thùng rác ném đại vào, rồi xoay người nghe điện thoại.
“Gặp xong rồi à? Cảm thấy thế nào?” Giọng nói thanh lãnh của cô út vang lên: “Đây là cô gái có ngoại hình xinh đẹp nhất, năng lực và các mặt khác xứng đôi với cháu nhất rồi đấy.”
Trong tay không còn lon bia, cảm thấy hơi trống trải, anh đút tay vào túi quần, giọng điệu chẳng có chút cảm xúc nào: “Cũng được, tàm tạm.”
“Tàm tạm cái gì mà tàm tạm! Đã giới thiệu cho cháu bao nhiêu người rồi mà lúc nào cháu cũng cái đức hạnh chết tiệt đó!” Tạ Tử gào lên bất lực.
“Dạo này liên tục gặp ít nhất bốn người rồi đúng không? Chẳng lẽ không ưng được cô nào?”
“Hạ thấp tiêu chuẩn xuống một chút đi, cháu đi xem mắt chứ có phải phỏng vấn nhân viên đâu.”
“Thời gian không chờ đợi được ai, bây giờ đối với cháu kết hôn là chuyện cấp bách, tự cháu phải hiểu rõ chứ.” Bà nhấn mạnh tính cấp bách của vấn đề nào đó.
“Cháu biết.” Tạ Lịch Thăng bỗng nhiên hơi thèm thuốc, nhưng trong túi trống không, đành nuốt nước bọt cho đỡ nhạt miệng.
Anh hỏi đối phương: “Nhưng chuyện kết hôn này, cô hy vọng cháu tạm bợ sao?”
Tạ Tử im lặng, chỉ thở dài bất lực: “Cháu không bài xích chuyện kết hôn sớm, nhưng lại chẳng vừa mắt ai, cũng chẳng chịu thỏa hiệp vì đối phương."
“Vậy cháu nói cho cô biết cháu thích kiểu người thế nào, để cô còn tiện đi hỏi giúp.”
“Không phải người ta không đủ tốt.” Tạ Lịch Thăng nhìn ra mặt sông, dán mắt vào chiếc thuyền tham quan đang từ từ trôi qua: “Là cháu không có cảm giác.”
Đối phương: “...”
Ba giây sau, trước khi cúp điện thoại, Tạ Tử gào lên với anh: “Anh nhớ kỹ cho tôi, nếu có ngày nào tôi đột nhiên ngỏm củ tỏi thì chính là bị thằng cháu khốn nạn như anh chọc tức chết đấy!!”
“Ra ngoài đường mà tìm cái người làm anh có cảm giác đi!”
...
Lại một tuần mới, lịch trình công việc dày đặc viết kín cả cuốn lịch.
Kể từ khi dì út nói đã đưa số điện thoại cho mẹ ruột là bà Phan, Khương Tạo cứ cảm thấy như có một con dao treo lơ lửng trên đầu mình, lung lay sắp đổ, không biết khi nào sẽ chém xuống.
Bản thân rắc rối không đáng sợ, đáng sợ là bạn không biết khi nào nó sẽ ập đến và sẽ xảy ra trong tình huống nào.
Hai ngày nữa là buổi họp chọn đề tài kế hoạch cho camera cầm tay “Neper thế hệ 2”, lần họp này cô phụ trách phần thuyết trình của team. Phương án sơ bộ là bản mà mọi người cùng nhau thảo luận và rất ưng ý, cả team đều rất tự tin với dự án này.
Ngoài việc làm kế hoạch mới cho “Neper 2”, cô còn nhận theo dõi vài dự án quảng bá offline do sếp giao, không ngờ phía đối tác cũng chẳng dễ chiều, cả ngày khiến đầu cô đau như búa bổ.
Lê Lê dạo này vì áp lực công việc nên ăn uống vô độ khiến cân nặng tăng vọt, đang lên kế hoạch giảm cân, thế nên giờ nghỉ trưa quyết định rủ Khương Tạo đi mua bánh mì ở tiệm bánh ngọt gần công ty.
Miệng thì nói giảm cân, nhưng cuối cùng cô nàng vẫn chọn một cái sandwich kẹp thịt thêm phô mai, bảo rằng nếu chỉ ăn bánh mì khô khốc thì trông bản thân càng giống kiếp trâu ngựa ăn cỏ kéo cối xay hơn.
Hai người đi bộ quay trở lại tòa nhà công ty.
Lê Lê nhìn cô hào hứng bóc lớp giấy bóng khỏi ổ bánh mì: “Cậu thực sự rất thích ăn bánh mì kiềm nhỉ.”
“Cậu là người đầu tiên tớ thấy thích ăn đồ kiềm đấy.”
“Ừ, tớ thích cái kết cấu này.” Khương Tạo xé một miếng đưa cho cô ấy: “Cậu muốn nếm thử không?”
Lê Lê chớp mắt, cứ như nhận được ân huệ gì đó, thân thiết cắn một miếng: “Cảm giác như quay lại thời đi học trốn ra ngoài ăn vụng với hội chị em ấy.”
“Cậu xinh đẹp lại dịu dàng như vậy, chắc hẳn hồi đi học cậu là tâm điểm chú ý nhỉ?"
“Tớ đăng ký làm ‘cạ cứng’ công việc của cậu nhé, trong công ty cậu nhất định phải thân với tớ nhất đấy.”
Khương Tạo nhìn dáng vẻ ăn uống của Lê Lê, cười cười không nói gì nhiều, gật đầu đồng ý: “Được.”
Cô cầm chiếc bánh mì kiềm, cúi đầu vừa định cắn miếng đầu tiên thì...
“Tạo Tạo, Tạo Tạo?” Một giọng nữ vừa quen thuộc vừa xa lạ vọng tới.
Động tác há mồm của Khương Tạo dừng lại cách chiếc bánh mì 5cm.
Lê Lê phản ứng nhanh hơn cô, nghe tiếng quay đầu, thấy một người phụ nữ trung niên đang đứng ở chỗ râm mát bên ngoài công ty.
Đó là một bác gái đã đứng tuổi nhưng vẫn rất xinh đẹp, dáng người mảnh mai, mặc váy, chỉ có điều mái tóc uốn trông hơi thô, khí chất cũng có vẻ mệt mỏi, tô son đỏ càng làm lộ rõ sắc mặt nhợt nhạt.
Dù sao thì cũng tinh tế hơn mẹ ruột cô ấy nhiều.
“Khương Tạo, bác kia đang gọi cậu hả?” Cô ấy hỏi.
Lê Lê hỏi xong quay đầu lại, nhìn thấy một gương mặt còn trắng bệch hơn cả bác gái kia, hoảng sợ: “Không sao chứ? Cậu...”
Khương Tạo nặn ra một nụ cười, thần sắc có vài phần nôn nóng, nhẹ nhàng đẩy cô ấy: “Một trưởng bối quen biết thôi, cậu về trước đi, lát nữa tớ lên sau.”