Vở Hài Lãng Mạn

Chương 36: Là không tiện, hay là gặp chuyện rồi

Trước Sau

break

Bụng đói cồn cào, bụng đói càng khiến tâm trạng tồi tệ hơn, cô bắt chuyến xe buýt đêm của công ty về nhà, lặn lội về đến dưới lầu thì đã 10 rưỡi.

Khương Tạo một tay cầm điện thoại đặt đồ ăn ngoài, tay kia cầm chìa khóa mở cửa. Trong nhà đèn vẫn sáng, nhưng phòng khách trống trơn không có ai. Bạn cùng nhà lại lãng phí điện như thế, đã nói bao nhiêu lần là buổi tối đừng bật đèn phòng khách nếu không cần thiết. 

Cô lại nén một cục tức, mở tủ giày thay giày, đúng lúc này — vài tiếng động như có như không lọt vào tai cô.

Khương Tạo cực kỳ nhạy cảm với một số âm thanh, khoảnh khắc phân biệt được sự bất thường, mí mắt cô giật một cái.

Phòng ngủ của bạn cùng nhà gần cửa ra vào hơn, phòng khách lại yên tĩnh, nên tiếng nam nữ thỏa sức vầy vò rất dễ bị nghe thấy.

Lửa giận như tắc nghẽn ngay ngã tư trong cơ thể, Khương Tạo chỉ cảm thấy cơ mặt cứng đờ đến biến dạng, cố gắng lờ đi, xách túi đi về phía phòng ngủ của mình. 

Rõ ràng đã nói rồi... Rõ ràng lúc thuê chung đã nói rõ ràng rồi... Tại sao không thể tôn trọng nhau một chút... Rõ ràng đã thỏa thuận trước rồi mà...

Ngay khi đi đến cửa phòng mình, một tiếng hét vừa sung sướng vừa đau đớn, phóng túng xuyên qua cánh cửa đâm vào tai cô, sợi dây nhẫn nại trong não Khương Tạo hoàn toàn đứt phựt. Cô xoay người bước nhanh về phía phòng ngủ chính, siết chặt nắm đấm nện thùm thụp lên cửa gỗ: “Chu Dĩnh, Chu Dĩnh — cô ra đây.”

Khương Tạo cố chấp gõ cửa, bên trong không trả lời thì cứ gõ mãi.

Sự cuồng nhiệt trong phòng ngủ bị tiếng gõ cửa và giọng nói của cô đột ngột cắt ngang, sau đó là tiếng thì thầm to nhỏ của nam nữ, cuối cùng kết thúc bằng câu thúc giục nũng nịu của Chu Dĩnh: “Kệ nó, anh cứ làm đi!” 

Gã đàn ông dường như bị kích thích một khoái cảm ác độc nào đó, càng ra sức hơn lúc nãy, khiến Chu Dĩnh hét lên liên hồi.

Khương Tạo nghe thấy loại âm thanh đó, trong đầu ong lên một tiếng vừa ngứa vừa tê dại — như vô số ấu trùng đang ngủ say đồng loạt bung cánh, vỗ phần phật, gặm nhấm bên trong cơ thể cô.

Sợi dây lý trí cũng theo đó mà đứt đoạn, cô túm lấy cái túi xách quật mạnh vào cửa: “Rầm!!”

Khi xả giận, con người sẽ hành động mù quáng theo bản năng nguyên thủy nhất. Hơi thở Khương Tạo thô nặng bất thường, trừng mắt nhìn cánh cửa, xoay người, vớ lấy chậu cây xanh trên tủ ném tới — Chậu sứ đập vào cửa vỡ tan tành, đất văng tung tóe khắp sàn.

Cô mở hộp dụng cụ, chộp lấy cây búa dài nhất, nện thẳng vào cửa phòng ngủ chính. 

“Rầm!” 

“Rầm!!” 

“Rầm!!!”

Đợi đến khi cánh cửa sắp bị cô đập đến biến dạng, người bên trong cuối cùng cũng vội vàng mặc quần áo rồi mở cửa.

Nhìn thấy khuôn mặt kinh hoàng và phẫn nộ của bọn họ, Khương Tạo ném cây búa đi, cười: “Bây giờ nói chuyện được chưa?”

“Mọe mày muốn chết hả!!” Chu Dĩnh tức điên người, bất chấp bạn trai can ngăn, lao tới vung tay tát Khương Tạo. 

...

12 giờ đêm, đồn cảnh sát khu vực. 

Khương Tạo đầu bù tóc rối, vác nửa bên mặt sưng đỏ ngồi trong phòng hòa giải, đôi mắt trống rỗng.

Tiếng răn dạy của cảnh sát hết đợt này đến đợt khác, như nghe tiếng nước ngoài, vào tai trái ra tai phải.

Cô ngước mắt, nhìn đôi nam nữ đối diện với những vết thương còn khoa trương hơn trên mặt và cơ thể, rồi lại cúi đầu.

Cảnh sát phát hiện cô đang thất thần, gõ gõ ngón tay xuống bàn, giọng rất lớn: “Nói cô đấy! Mau lên, gọi người nhà đến đây, không thì bạn bè cũng được, một mình cô ngồi lỳ ở đây vô dụng thôi!”

Điện thoại ngay lúc này reo lên không đúng lúc.

Khương Tạo nhìn viên cảnh sát lại quay sang giáo dục hai người kia, lặng lẽ nghe máy, áp vào tai: “Ai vậy?”

“Sắp đến dưới nhà cô rồi, đợi lấy tai nghe mới của cô đi.” Giọng nói của Tạ Lịch Thăng truyền đến.

Cô ngẩn người: “Sao anh... biết số điện thoại của tôi...” 

Giây tiếp theo Khương Tạo siết chặt điện thoại, bỗng nhiên nảy sinh vài phần quẫn bách, nói qua loa: “Anh đừng mất công, tôi, không có ở nhà.”

“Không ở nhà? Đêm hôm khuya khoắt mà cô cũng dám chạy ra ngoài chơi hả?” Anh nói như đang đùa.

Không hiểu sao, nghe thấy giọng nói tùy ý lười biếng của anh, cô đối mặt với cảnh sát cũng không còn căng thẳng như vừa rồi nữa. 

Khương Tạo theo thói quen nhếch mép cười, lại đau đến méo mặt, nói dối một cách tự nhiên: “Ừm, tụ tập với bạn chút, tôi, tôi làm xong việc rồi mà.”

“Hôm nay còn tự nguyện tăng ca nữa.”

Vị lãnh đạo ở đầu dây bên kia thong thả nói: “Chứng tỏ hiệu suất làm việc trong giờ của cô rất kém, còn đợi tôi khen cô hay sao?”

Cô xoắn xoắn vạt áo: “Không cần anh khen.” 

“Sáng mai tôi cũng sẽ không dậy muộn, không đi trễ, không làm lỡ việc đâu.”

Lúc này cảnh sát nhìn thấy, gõ bàn quát cô: “Này này, biết đang ở đâu không hả? Còn nấu cháo điện thoại nữa?”

Khương Tạo rụt rè nhìn cảnh sát, vội vàng nói với đầu dây bên kia: “Tai nghe để sau hẵng nói nhé, hôm nay tôi thực sự không tiện, cúp đây.”

Đối phương không nói gì, trong điện thoại chỉ có tiếng lách cách của đèn xi nhan xe hơi.

Khương Tạo nhìn màn hình vẫn đang kết nối, vừa định ấn nút ngắt cuộc gọi, trong ống nghe lại vang lên giọng nói của anh. 

Giọng điệu Tạ Lịch Thăng trở nên nhạt hơn, không còn vẻ thảnh thơi nữa. 

“Là không tiện, hay là gặp chuyện rồi?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc