Chiếc flycam như thể đang dán mắt vào cô, lặng lẽ di chuyển theo cô, giống như một cái đuôi nhỏ ngoan ngoãn.
Trên đường gặp chướng ngại vật, nó còn có thể nhận biết để tránh né chính xác, sau đó lại tiếp tục tò tò bay theo Khương Tạo.
Lê Lê ồ lên liên tục, cầm điện thoại của anh chàng kia thao tác đủ loại chức năng: "Trời ơi, thế giới bên ngoài đã phát triển đến mức này rồi sao? 4K lại còn có cả chỉnh màu làm đẹp! Ánh sáng vừa chuẩn, Khương Tạo, cậu lên hình đẹp muốn xỉu!!"
Khương Tạo dắt "tinh linh nhỏ" đi một vòng rồi quay lại, thần thái rạng rỡ hỏi anh chàng kỹ thuật: "Sau này bọn tôi phải làm phương án cho dòng camera cầm tay mới ra mắt, có thể cho bọn tôi trải nghiệm một chút không?"
"Được chứ, là cái này đây." Anh chàng dẫn họ đi trải nghiệm.
Lê Lê ngẩng đầu, thao tác hệ thống: "Ấy chết, hình như bay cao quá rồi, thu hồi kiểu gì đây?"
Anh chàng nhận lấy để hướng dẫn: "Thế này là hạ độ cao, còn muốn thu hồi thì..." Anh ta nhìn sang Khương Tạo: "Phiền cô làm giống như vừa nãy, chìa tay ra đỡ là được."
Khương Tạo lùi lại vài bước, nhìn cánh quạt đang quay tít vù vù của chiếc flycam, hơi lo bị thương, nhưng vẫn làm theo.
Vừa đi kiểm tra công việc từ phòng nghiên cứu đi ra, Tạ Lịch Thăng cùng vài người phụ trách khác bước xuống cầu thang, tình cờ nhìn thấy cảnh tượng này.
Khương Tạo mặc chiếc váy liền thân màu nhạt, đứng dưới luồng ánh sáng gần như không có góc chết, khuôn mặt ngẩng lên trắng đến phát sáng, đôi mắt nheo lại như cặp ngọc trai đen đang vỗ cánh.
Cánh tay cô thon thả xinh đẹp vươn về phía không trung, chờ đợi chiếc flycam trắng muốt nhẹ nhàng hạ xuống, toát lên vẻ dịu dàng khó tả.
Tựa như nhìn thấy nữ thần tương lai trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng đang ban tặng linh hồn cho máy móc.
Tạ Lịch Thăng đút tay vào túi quần tây, bước chân chậm lại, tầm mắt trở nên sâu hơn rất nhiều.
Chiếc flycam nhỏ màu trắng nhẹ nhàng hạ cánh chính xác vào lòng bàn tay cô, trút hơi thở cuối cùng rồi ngừng hoạt động. Khương Tạo ngạc nhiên quay đầu lại, hiếm khi nở nụ cười rạng rỡ đến thế: "Lợi hại thật đấy."
Kết quả thấy mấy người kia đều đang nhìn chằm chằm sau lưng mình, Khương Tạo ôm flycam quay đầu nhìn — thấy một nhóm người trông giống như lãnh đạo, trong đó có cả Tạ Lịch Thăng.
Cô hơi sững người.
Tạ Lịch Thăng đã thu hồi tầm mắt trước khi cô kịp nhìn sang, dùng tập tài liệu trên tay vỗ vỗ vào mấy nhân viên R&D đang "thao thao bất tuyệt", giọng điệu rất nhạt nhưng đầy uy lực: "Trước khi tôi đi kiểm tra các cậu đã lải nhải ở đây mãi không dứt, còn không mau về làm việc thì coi như vắng mặt."
Nhân viên R&D: "..."
Mấy người lập tức im bặt, xin lỗi rồi đùn đẩy nhau chạy biến.
Khương Tạo đứng chôn chân tại chỗ nhìn anh không chớp mắt, vốn tưởng anh không qua nói chuyện thì ít nhất cũng sẽ liếc cô một cái, dù sao cô có thể đứng ở đây cũng là nhờ tấm thẻ ID anh đưa.
Kết quả Tạ Lịch Thăng làm như không nhìn thấy cô, chào hỏi xã giao với mấy người phụ trách rồi đi về phía thang máy, không hề để lại chút sự chú ý dư thừa nào.
Cô cụp mắt xuống, nhận ra bọn họ vốn dĩ nên giữ quan hệ xa lạ như thế này.
Đây chẳng phải cũng là mục đích cô vội vàng muốn phủi sạch quan hệ xem mắt của hai người sao.
Có điều, thực sự bị anh ngó lơ vẫn khiến trong lòng cô hơi lấn cấn, không nói rõ được là cảm giác gì.
Lê Lê không biết tâm tư của cô, lén lút sáp lại cảm thán: "Mỗi lần nhìn thấy CEO đều không rời mắt nổi, đẹp trai đến mức sôi máu, mặc dù biết rõ tính tình ổng rất quái đản."
"Mấy hôm nay tớ hóng được không ít chuyện về sếp Tạ trong nhóm hóng hớt đấy."
"Nhóm hóng hớt?" Cô thắc mắc.
"Haiz, nói chung là có cái nhóm đó, họ bảo sếp Tạ trước khi khởi nghiệp thành công vốn đã là 'thiếu gia' rồi, nhưng ổng chưa bao giờ tiết lộ bố mình là ông trùm ngành nào."
Lê Lê bổ sung: "Nhưng chuyện quan hệ gia đình ổng rất tốt thì ai cũng biết, mẹ ổng thường xuyên gửi rất nhiều quà cho nhân viên văn phòng tổng giám đốc, nhờ họ chăm sóc sếp Tạ nhiều hơn."
"Sếp Tạ còn có mấy anh chị em nữa, có vẻ cả gia đình viên mãn hạnh phúc lắm."
Nói xong cô nàng xị mặt, dang tay nói: "Cậu xem ông trời công bằng ở chỗ nào chứ, sao ổng có thể vừa giàu có, vừa được yêu thương, lại đẹp trai thông minh, khởi nghiệp còn thành công nữa chứ."
Khương Tạo cười khổ: "Đừng nói nữa, nghe xong muốn chết quá."
Lê Lê bỗng nảy ra ý nghĩ kỳ lạ: "Ê, theo cậu ổng có vợ con chưa? Rất nhiều lãnh đạo trong đội ngũ sáng lập Vân Thăng đều kết hôn sớm lắm."
Khương Tạo dựa vào quầy, trong lòng thầm trả lời đối phương: Tuy chưa kết hôn, nhưng đã bắt đầu đi xem mắt thì chắc cũng sắp rồi.
Cô lau dấu vân tay trên chiếc flycam, bỗng nhớ lại cuộc đối thoại trong xe anh lần trước.
[Cảm giác chỉ có hai kiểu người sẽ kết hôn khá sớm. Một là gia đình cực kỳ viên mãn không cần lo toan gì, hai là kiểu hoàn toàn ngược lại.]
Cô nghĩ: Xem ra là kiểu đầu tiên rồi.
-
Tối hôm đó, chiếc Panamera màu xám tím xẹt qua trung tâm thành phố rực rỡ ánh đèn neon, chạy vào khu biệt thự cao cấp yên tĩnh.
Làm liên tục 12 tiếng từ 9 rưỡi sáng đến tận bây giờ, Tạ Lịch Thăng mệt đến díu cả mắt. Đỗ xe xong, anh nhìn qua gương thấy mái tóc hơi rối, bèn dừng lại chỉnh trang một chút rồi mới bước vào thang máy biệt thự.
Trước khi cửa thang máy tầng phòng khách mở ra, cách một cánh cửa có thể nghe thấy tiếng vui cười nói chuyện loáng thoáng, nhưng khi anh bước vào, âm thanh lập tức tắt ngấm.