Tạ Gia Mỹ đang khoác tay ông bố Tạ Thắng, là người đầu tiên nhìn thấy anh, cao giọng: "A, anh trai về rồi!"
Cả nhà đồng loạt nhìn về phía anh.
Tạ Thắng liếc xéo anh một cái, hừ lạnh không vui: "Cả nhà đợi một mình mày, cái thói làm cao bay sang tận Mỹ rồi đấy.”
Bà mẹ Tôn Yến đứng dậy, gạt đi lời trách móc gay gắt của chồng: “Ông đâu phải không biết Lịch Thăng công việc bận rộn thế nào. Con nó khó khăn lắm mới về nhà một chuyến, ông làm cái gì vậy hả?”
Tôn Yến đón anh, cười tít mắt như vầng trăng khuyết, không hề có chút uy hiếp nào: "Có mệt không con? Mấy đứa em con đói không chịu được nên cả nhà ăn trước rồi, con muốn ăn gì? Để mẹ bảo đầu bếp làm ngay.”
"Vì một mình nó mà gọi người ta quay lại nấu cơm à? Có làm xong nó cũng kén cá chọn canh." Tạ Thắng đập mạnh chén trà xuống bàn: "Không ai được chiều cái tật xấu này của nó, qua giờ cơm thì đói chết cũng đáng đời."
Lúc này, Tạ Hướng Vinh đang ngồi trên ghế sofa đơn nghịch điện thoại cười nói: "Đoán xem ai chiều hả bố."
"Bố không biết đâu, cua mới nhập từ Tiên Hồ về, mẹ trực tiếp gửi hết cho anh hai, con và Gia Mỹ chẳng được miếng nào vào mồm."
Tạ Thắng nhíu mày, hỏi vợ: "Có chuyện này sao?"
Tôn Yến cười gượng, nhìn Tạ Lịch Thăng, rồi lại nhìn hai đứa con ruột của mình: "Cái này... tôi chẳng phải nghĩ Lịch Thăng làm việc vất vả sao..."
"Thôi đi mẹ, cuối cùng chẳng phải đều để anh ấy và đám bạn nhậu ăn sạch à." Tạ Hướng Vinh khẽ mỉa mai.
Tạ Thắng chỉ vào Tạ Lịch Thăng đang dựa người lười biếng một bên, rồi nhìn vợ: "Bà cũng quản lại hai đứa con đẻ của bà đi chứ?"
Tạ Gia Mỹ bám lấy sofa, hào hứng nói: "Anh trai! Anh ăn hết cua Tiên Hồ rồi, phải bồi thường cho em! Mua xe cho em đi, em mà có Ferrari thì con nhỏ tình địch sẽ thua chắc, đỡ mất mặt!’”
"Với lại, sinh nhật năm nay em muốn sang Hồng Kông bao trọn một chiếc du thuyền, anh chi tiền đi coi như quà sinh nhật cho em.”
Tạ Lịch Thăng dựa vào tường khoanh tay, mặt không đổi sắc từ chối: "Ăn của cô hai con cua, cô liền muốn lột da tôi à?"
Anh cười: "Thế này có khác gì lũ lưu manh đầu đường xó chợ."
"Mẹ mày dạy mày ăn nói với anh em trong nhà như thế à?" Lông mày Tạ Thắng tuy đã điểm bạc, nhưng vừa nhíu lại đã khiến gân xanh trên trán nổi lên, vẫn đáng sợ y như thời trẻ: "Chạy ra ngoài làm ba cái thứ lăng nhăng vớ vẩn, kiếm được vài đồng bạc lẻ thì tưởng mình ghê gớm lắm à? Hay lại muốn ăn tát của bố mày nữa?”
Ông ta vừa nổi giận, khí thế lập tức uy áp khiến hai đứa con còn lại lập tức thu lại vẻ cợt nhả.
Ngược lại, đuôi mắt Tạ Lịch Thăng càng nhếch cao hơn, giọng điệu vẫn bỡn cợt, thậm chí còn có chút ôn hòa quái dị: "Đừng cố quá sếp Tạ ơi, lần cuối cùng ông tát con trai mình đã là chuyện mười năm trước rồi."
"Cái miệng tôi cứng lắm, chưa nói có tát nổi hay không, chỉ sợ làm gãy cái bộ xương già của ông thôi."
"Bố con xưa nay không biết nói lời hay ý đẹp, con đâu phải không biết." Tôn Yến giảng hòa, vỗ vỗ cánh tay anh, khuyên nhủ: "Em gái con đang tuổi ăn tuổi tiêu, công ty con bây giờ làm ăn tốt như thế, cả nhà đều tự hào về con."
"Dù sao con cũng chưa cưới vợ sinh con, chưa cần nuôi gia đình, thì con hỗ trợ thêm cho hai em một chút đi."
"Đợi bao giờ con kết hôn rồi, tiền đưa hết cho vợ quản, lúc đó con muốn tiêu tiền cho các em cũng đâu có dễ nữa."
Bà ta quay sang nhìn con gái, giục giã: "Gia Mỹ, nhanh lên, cảm ơn anh trai đi."
Tạ Gia Mỹ mặt dày sán lại gần bố, vẫy tay với anh: "Cảm ơn anh trai, lát nữa em gửi số tài khoản cho anh~"
Tạ Thắng bưng trà lên, bồi thêm một câu: "Làm nhiều việc của con người một chút, tích chút đức cho mình đi."
Chuyện mua xe bao du thuyền cho em gái coi như đã chốt hạ. Lần về nhà trước, anh đã "tặng" cho em trai một căn hộ chung cư làm quà tốt nghiệp đại học.
Cổ họng Tạ Lịch Thăng ngứa ngáy muốn cười, anh đã quen với kết quả lần nào về nhà cũng sẽ bị trấn thứ gì đó.
Biệt thự vàng son lộng lẫy, bầu không khí hòa thuận êm ấm, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống nền gạch không một hạt bụi.
Khung tranh "Gia hòa vạn sự hưng" này, lại vĩnh viễn không bao giờ vẽ rõ được hình bóng của một người.
Không có phòng của anh, thậm chí không có chỗ cho anh ngồi, một nơi như vậy, lại được gọi là nhà.
Bóng lưng đen ngòm của gia đình bốn người kia kéo dài vô tận, tụ lại, hòa quyện thành một chiếc lồng giam màu xám, nhốt chặt lấy anh không một kẽ hở.
Đợi Tạ Thắng lên lầu, Tôn Yến vẫn bảo đầu bếp làm cơm bưng lên. Nhìn con trai lớn đang ăn cơm, bà ta cười nói: "Dì giúp việc ở nhà con ấy, mẹ thấy không được đâu. Lần trước mẹ cùng người ta mang cua sang, ôi chao, bà ta chân tay vụng về, rửa hoa quả còn bắn hết nước lên người mẹ."
"Con đi làm cả ngày mệt mỏi như thế, nhỡ bà ta lại gây chuyện làm con bực mình thì không hay."
"Mẹ đã cho bà ta về rồi, sau này cũng không cần đến nữa đâu, hôm nào mẹ sắp xếp một dì chững chạc hơn đến nhà làm cho con."
Tạ Lịch Thăng lẳng lặng nghe, cầm đũa, hoàn toàn không có hứng thú với bàn cơm ngon canh ngọt trước mặt.
...
"Cháu chỉ mở cái công ty chứ có phải thành tỷ phú đâu." Cô út Tạ Tử đặt đĩa trái cây đã rửa sạch xuống cạnh tay anh, tức muốn chửi thề: "Công ty có nhiều tiền thì cũng là của công ty, không phải của một mình cháu, bọn họ nghèo đến phát điên rồi à?!"