Vở Hài Lãng Mạn

Chương 23: Tạ Lịch Thăng xuất hiện trong ống kính của Khương Tạo 

Trước Sau

break

8 giờ sáng thứ 2, Khương Tạo cuối cùng cũng chịu mở mắt dưới sự thúc giục của hồi chuông báo thức cuối cùng.

Như thường lệ, cô vừa đánh răng vừa kiểm tra tin nhắn, kết quả vừa mở khóa màn hình đã nhảy ra mười mấy cuộc gọi nhỡ liên tiếp. Khương Tạo giật mình suýt chút nữa làm rơi điện thoại.

Nhìn chằm chằm vào 3-4 số điện thoại lạ cùng mã vùng, tròng mắt Khương Tạo cứng đờ đến đau nhức.

Cô cúi người nhổ bọt kem đánh răng, nhìn chằm chằm vào bồn rửa mặt, tầm nhìn chao đảo, cảm giác như vừa ngủ dậy đã bị ai đó phang cho một gậy vào đầu.

... Không sao đâu, chắc là gọi nhầm thôi. 

Cô thẳng tay chặn mấy số điện thoại đó, trả lời tin nhắn WeChat của dì út gửi đến giới thiệu đối tượng xem mắt như thường lệ, sau đó quăng điện thoại sang một bên, không thèm nhìn tới nữa.

... 

9 giờ, Khương Tạo quẹt thẻ đúng giờ. 9 rưỡi, cô tham gia họp phân team mới của phòng Kế hoạch. Cô bị team Kế hoạch 3 camera cầm tay “cướp” về, leader là lão làng phòng Kế hoạch – Đường Bồng. 

Đường Bồng đã làm ở Vân Thăng được ba năm, đây là lần đầu tiên được "giao trọng trách" dẫn dắt một nhóm nhỏ, nhưng bản thân cô ấy lại điềm tĩnh và đáng tin cậy đến mức trông như đã làm lãnh đạo từ lâu lắm rồi.

Tan họp lúc 11 giờ, Khương Tạo nhớ ra một chuyện, bèn rủ Lê Lê - người cũng đang muốn trốn việc một chút - đi sang tháp đông. 

Tận dụng một chút "đặc quyền" của đối tượng xem mắt cũ của CEO xem sao.

Mặc dù báo cáo đã nộp rồi, nhưng không có nghĩa là cô không cần làm quen với các sản phẩm của Vân Thăng nữa. Muốn trở thành "nhân viên sale" giỏi nhất Vân Thăng, việc hiểu rõ ưu nhược điểm của sản phẩm từ trong ra ngoài như cha mẹ hiểu con cái là điều cơ bản nhất.

Tháp Đông là tòa nhà R&D (Nghiên cứu và Phát triển), trông còn mang đậm hơi thở công nghệ hơn cả tháp Tây. Khương Tạo và Lê Lê giống như Lưu bà bà lần đầu bước vào Đại Quan Viên, tay nắm tay ngó nghiêng khắp nơi, không dám trầm trồ quá lớn tiếng. 

Cách trang trí mỗi tầng đều đồng nhất, lấy tông màu kim loại xám trắng làm chủ đạo, mang đến cảm giác tương lai như đang bước vào căn cứ nghiên cứu trong phim khoa học viễn tưởng. 

Quả không hổ danh là ông lớn công nghệ hàng đầu.

Hai người hỏi đông hỏi tây, rốt cuộc cũng tìm được tầng trưng bày sản phẩm có thể tham quan và dùng thử.

Khu trưng bày sản phẩm có trần cao thông ba tầng lầu, đối diện với cửa kính sát đất vòm 270 độ, từng món sản phẩm lấp lánh đầy kiêu hãnh dưới ánh sáng tự nhiên.

Họ rón rén đi dạo, thấy 4-5 nhân viên phòng R&D đang đứng một bên "cãi nhau", có vẻ như gặp vấn đề gì đó trong công việc cần tranh luận, nhưng trong phòng thí nghiệm và khu làm việc không tiện nói chuyện nên chạy ra đây "cãi" cho đã.

So với bầu không khí làm việc hòa nhã bên tháp Tây, người ở đây mang đậm "khí chất học sinh" hơn, có một sự cố chấp nghiêm túc với kỹ thuật, nhất định phải nói cho ra lẽ đúng sai.

"Họ cãi nhau dữ quá... có sao không vậy?" Lê Lê sợ hãi hỏi nhỏ.

Khương Tạo cầm chiếc flycam lên, đặt trong lòng bàn tay, ngạc nhiên vì trọng lượng nhẹ bẫng của nó, đồng thời an ủi người bên cạnh: "Yên tâm, chừng nào chưa văng tục chửi bậy thì chưa tính là có chuyện đâu."

Lê Lê: "..." Định nghĩa cãi nhau của cậu cũng thật đơn giản thô bạo.

"Nhìn màu thẻ tên này, các cô từ tháp Tây sang à?" Một anh chàng kỹ thuật đang tranh cãi nhìn thấy họ, liền đi qua bắt chuyện.

Hai người quay đầu nhìn anh ta, Lê Lê mỉm cười: "Chào đồng nghiệp, bọn tôi đến chơi... à không, đến tìm hiểu sản phẩm."

"Không làm phiền các anh thảo luận chứ?"

Anh chàng kỹ thuật liếc nhìn họ, thở dài: "Chuyện thường ngày ấy mà, vốn dĩ toàn mấy gã trai kỹ thuật tính khí kỳ quặc, sếp Tạ nhà mình lại cứ khuyến khích cái thái độ nghiên cứu nghiêm túc thái quá này, nên họ họ càng hăng hái hơn.”

Nhắc đến CEO, ánh mắt Khương Tạo khẽ động, liếc nhìn anh chàng kia một cái.

"Cũng phải, về mặt kỹ thuật càng nghiêm túc, càng va chạm thì càng ra được đồ tốt, đúng không." Lê Lê cười hì hì.

Anh chàng kia không biết nghĩ đến điều gì, khoanh tay cạn lời nói: "Ừ, vì chuyện này mà sếp Tạ còn đặc biệt lập phòng y tế ngay trong công ty, bảo là nhỡ có đánh nhau thật thì tiện xử lý, chuyện xấu trong nhà không thể đồn ra ngoài."

Lê Lê: "..."

Khóe mắt Khương Tạo giật giật. 

Ừm, đúng là chuyện anh có thể làm ra được.

Anh chàng hỏi thêm một câu: "Thẻ của tháp Tây hình như không quẹt vào được tháp Đông mà nhỉ? Sao hai cô qua đây được?"

Lê Lê nhìn sang Khương Tạo. 

Khương Tạo chớp mắt, cười gượng: "Mượn thẻ của lãnh đạo." Câu này cũng chẳng sai.

Anh chàng gật đầu: "Lãnh đạo phòng Kế hoạch các cô đối xử với nhân viên tốt thật đấy."

Anh chàng kỹ thuật thảo luận mệt rồi nên cũng muốn trốn việc, bèn dẫn họ đi dùng thử và giới thiệu từng món một. 

Khương Tạo và Lê Lê đều là dân mù công nghệ, bỗng nhiên được tiếp xúc với bao nhiêu thứ mới lạ, chơi đùa vui vẻ như hai cô sinh viên đại học năng động.

Khương Tạo nâng chiếc flycam chỉ nặng hơn 200 gam trên tay, ấn nút cất cánh trên app, nó liền bay vút lên không trung như một tinh linh nhỏ.

"Ưu điểm của dòng này là tiện mang theo, thao tác đơn giản, không cần đặt trên mặt đất bằng phẳng cũng bay được." Anh chàng cài đặt chế độ theo dõi thông minh, vẫy tay với Khương Tạo: "Được rồi, giờ cô cứ đi thoải mái về phía trước, bất kể đi đâu nó cũng sẽ bay theo cô." 

Khương Tạo ngạc nhiên, nhìn Lê Lê, rồi đối diện với chiếc flycam màu trắng đang lơ lửng, lùi từng bước ra xa. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc