Vở Hài Lãng Mạn

Chương 22: Đặc quyền dành cho đối tượng xem mắt cũ

Trước Sau

break

Không cần phải hoàn hảo, cũng không cần phải dài lâu, chỉ cần vừa vặn giúp bản thân giải thoát khỏi hiện tại là đủ.

Cô nói xong câu này, Tạ Lịch Thăng tranh thủ liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, đầy ẩn ý: "Vậy, cô là kiểu nào?"

"Tôi á?" Khương Tạo vốn chỉ đang tự mình cảm khái, không ngờ đối phương lại đáp lời, cười xòa một tiếng: "Tôi đâu có vội kết hôn đâu, chỉ nói vậy thôi."

Nói xong, cô ném lại vấn đề cho anh: "Sếp Tạ chắc là kiểu đầu tiên nhỉ?"

Anh cười khẽ: "Tôi phát hiện cô rất thích dùng câu nghi vấn để trả lời câu hỏi của người khác."

Khương Tạo sửng sốt, quay đi... 

Chiếc coupe chạy không hề chậm, nhưng đường hầm này lại dài đến mức khiến câu chuyện phiếm ban đầu biến chuyển qua bao cung bậc. 

Ánh sáng trong hầm chói lòa, những quầng sáng nối đuôi nhau lướt qua cửa sổ xe, phác họa góc nghiêng của anh. Mặt mày Tạ Lịch Thăng lúc tỏ lúc mờ, hệt như những câu nói cười thiếu vắng độ ấm của anh, khiến cô không thể nắm bắt. 

Dáng ngồi của anh rõ ràng rất lười biếng, nhưng bàn tay phải cầm vô lăng lại như đang kìm nén.

Ngay lúc này, Khương Tạo bỗng nhận ra, Tạ Lịch Thăng là kiểu người nằm ngoài tầm hiểu biết của cô. Những tật xấu mà người ta hay chê bai kia, cũng chỉ là thái độ tuỳ hứng của một người chẳng cần bận tâm đến cách nhìn của thiên hạ mà thôi.

Nhưng không thể phủ nhận rằng, giây phút này ánh mắt cô cũng bị sức hút khó tả bất chợt tỏa ra từ anh níu chặt không rời. 

Cuối cùng, cô được giải cứu bởi một cuộc gọi WeChat bất ngờ vang lên.

Tạ Lịch Thăng liếc nhìn điện thoại của cô, vặn nhỏ âm lượng loa trên xe, nhắc nhở: "Nghe đi."

Khương Tạo hoàn hồn, "Ồ" một tiếng rồi bắt máy dì út: "Alo, sao thế ạ?"

"Về đến nhà chưa cháu." Giọng điệu dì út vẫn vui tươi như mọi khi.

Cô liếc nhìn người đang lái xe: "Sắp đến rồi ạ, cháu đang trên đường."

Dì út biết hôm nay cô đi đâu, liền háo hức truy hỏi: "Vậy là tạm biệt người ta rồi hả, nói dì nghe xem, lần gặp này cảm thấy thế nào? Giới thiệu cho hai ba người rồi, đây là người đầu tiên có chút tiến triển đấy."

Đương sự vẫn còn ngay bên cạnh, sống lưng Khương Tạo lạnh toát, vội vàng che loa, chỉ sợ lọt ra tiếng. 

Thế nhưng, cô lại nhớ đến chủ đề vừa nãy, thở dài, nói thẳng với phụ huynh: "Gặp mặt nói rõ ràng rồi ạ, có chút hiểu lầm thôi, sau này mọi người đừng mai mối lung tung nữa, công việc cả hai đều rất bận." 

"Đại khái là vậy thôi, tuyệt đối đừng thay cháu liên lạc với đối phương nữa nhé."

Chiếc coupe lao ra khỏi đường hầm, tấm kính chắn gió trong suốt lập tức chìm vào màn đêm thăm thẳm. 

Tạ Lịch Thăng lơ đãng liếc nhìn sang bên cạnh. 

Dì út hào hứng gọi điện đến, không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, giọng điệu rõ ràng thất vọng đi nhiều: "Ồ... vẫn không ưng sao? Có phải mắt nhìn của Thất Thất nhà mình hơi cao quá rồi không, cháu nói cụ thể cho dì nghe..."

Khương Tạo bất lực, vội vàng cắt ngang: "Thôi ạ, cháu đang đi đường sóng kém nghe không rõ, về nhà rồi nói sau nhé, cháu cúp đây."

Mặc dù tiếng điện thoại rất nhỏ, nhưng người lái xe thông minh như vậy, cô đoán Tạ Lịch Thăng ít nhiều cũng đoán ra được chút gì đó. 

Vốn dĩ cuộc xem mắt này không cần thiết phải tiếp tục, để cô chủ động mở lời cắt đứt cũng tốt.

Có điều, Khương Tạo lại cảm thấy bầu không khí trong xe trở nên gượng gạo sau khi cô cúp máy, gió điều hòa lạnh đến mức tay nổi da gà. 

Cô lén liếc nhìn anh, đối phương chắc cũng chẳng muốn nói chuyện nữa, thế là cô cúi đầu bắt đầu xem tài liệu công việc.

Quãng đường nhanh chóng được rút ngắn trong sự im lặng của cả hai, chẳng mấy chốc xe đã chạy vào khu chung cư cô ở.

Tạ Lịch Thăng cũng coi như ga lăng, đưa cô đến tận dưới sảnh tòa nhà.

Khương Tạo tháo dây an toàn xuống xe, vừa nói xong mấy câu xã giao khách sáo định quay người đi thì đối phương gọi lại.

Anh rút từ hộc để đồ ra một tấm thẻ ID, đưa qua cửa sổ xe cho cô.

"Cái gì đây?" Cô mờ mịt. 

Tạ Lịch Thăng một tay giữ vô lăng, tay kia gác lên bảng điều khiển trung tâm, giọng nói vẫn nhàn nhã: "Thẻ ra vào tháp Đông." 

"Muốn làm quen sản phẩm mà chỉ đọc tài liệu thì chán lắm, trực tiếp nghịch một tiếng đồng hồ hiệu quả hơn nhiều so với việc cô học vẹt."

Khương Tạo bất ngờ, lại nhìn tấm thẻ trong tay, tò mò hỏi một câu: "Nhân viên mới của phòng Kế hoạch đều có cái này sao?"

Nghe xong, mí mắt Tạ Lịch Thăng rũ xuống, nghiêng đầu hỏi lại: "Ai cũng đi thì phòng R&D của tôi thành cái chợ à?"

Mặt cô thoáng chốc đỏ bừng vì quê độ, chớp mắt không nói nên lời: "..."

Anh gạt cần số, bàn tay thả lỏng lướt trên vô lăng bọc da một đoạn, nắm lấy đỉnh vô lăng.

Trước khi đạp ga, Tạ Lịch Thăng cười khẩy: "Đặc quyền dành cho đối tượng xem mắt cũ đấy."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc