Vở Hài Lãng Mạn

Chương 2: Cô gái nào mà xui xẻo thế

Trước Sau

break

Cô ấy liếc nhìn người ngồi đối diện — Khương Tạo mặc chiếc sơ mi trắng sạch sẽ, tôn lên làn da phát sáng, khí chất trong trẻo toát ra từ trong xương cốt càng thêm nổi bật.

Khương Tạo là cô gái có vẻ đẹp dễ chịu nhất mà cô ấy từng gặp. 

Thanh thuần nhu hòa, giống như một nhánh hành non xanh mướt, tuy thỉnh thoảng có chút ngây ngô, nhưng khi cười lên lại nắm chặt lấy trái tim người ta.

Đường Bồng đôi khi cảm thấy tiếc nuối — với môi trường hiện tại, gương mặt này của cô ấy dù là đi livestream hay làm blogger cũng kiếm được nhiều tiền hơn ngồi văn phòng làm marketing nhiều.

Cô ấy bồi thêm một câu cho lời nói trước đó: "May mà, ông sếp thần kinh kết hôn rồi."

Khương Tạo nhai sườn, chớp mắt.

Lê Lê thở dài: "Tớ vốn cũng định mặc vest, nhưng nghĩ lại cuộc họp quyết sách này có liên quan gì đến mình đâu, mặc đẹp thì có ích gì?"

"Tớ nói thật, ba cái phương án mà Chu đại công công (biệt danh của giám đốc bộ phận) trình lên chẳng cái nào tốt bằng cái Khương Tạo viết, dựa vào đâu mà bị gạt bỏ chứ? Dựa vào việc mấy người đó biết nịnh nọt, biết mời khách ăn cơm sao?!"

Khương Tạo nhỏ giọng nhắc nhở cô nàng: "Chuyện không có bằng chứng, vẫn nên..."

Lê Lê hoảng hốt che miệng: "Đừng nấu xói?"

Khương Tạo nói nốt vế sau: "Nấu xói bé thôi."

Hai người còn lại lập tức cười phá lên, nỗi uất ức trong bụng cũng theo đó mà giải toả.

"Có điều Khương Tạo xinh đẹp thế này, nếu thật sự được các lãnh đạo chú ý, nhân cơ hội nộp lại phương án bị loại của chúng ta cũng không phải là không được nha." Khả Tâm nói.

Đường Bồng nghĩ tới là tức: "Khó lắm, đại công công tinh ranh như thế, những người không có phương án được chọn như chúng ta, chỉ có một bộ phận được vào phòng họp dự thính thôi."

Bốn người nói đến đây, đồng loạt thở dài. 

Khó khăn lắm mới chen chúc tốt nghiệp được, không ngờ vào chốn công sở còn bị đối nhân xử thế quất cho tơi tả.

...

Quả nhiên, phòng họp rõ ràng chứa được 40 người, nhưng giám đốc cứ khăng khăng bảo không gian có hạn, team bọn họ chỉ có một mình Đường Bồng được vào phòng họp dự thính, chủ phương án bị loại là Khương Tạo phải ngồi ghế lạnh ở văn phòng.

Sau khi theo cả team cũ chuyển vào phòng Kế hoạch của Vân Thăng, Khương Tạo nhận thấy thái độ bài ngoại ở đây rất rõ ràng, thậm chí nội bộ còn có chút đấu đá "phe phái", giám đốc và phó giám đốc là những "môn chủ" riêng biệt.

Những lắt léo này khiến đám nhân viên mới gia nhập nửa chừng như họ trở tay không kịp. Có người hòa nhập rất nhanh, nhưng kiểu người mới cứng nhắc vừa rời ghế nhà trường chưa học được cách đối nhân xử thế như Khương Tạo thì thường bị đẩy ra rìa.

Mặc dù phương án của mình không được chọn, nhưng cô vẫn rất muốn tham gia dự thính, cuộc họp quyết sách đều có các giám đốc liên quan, biết đâu có thể học hỏi được chút gì đó.

Ngay lúc cô đang ngồi lười biếng ở bàn làm việc, một trợ lý trong văn phòng đi ra bảo cô xuống lầu lấy cà phê giúp lãnh đạo, Khương Tạo đột nhiên lại có cơ hội tham gia cuộc họp.

15 phút sau, cô xách hai hộp cà phê xay tay lớn thở hồng hộc quay về, dừng lại trước cửa phòng họp — bên trong là một khoảng lặng chết chóc, không khí nặng nề từ từ lan ra ngoài.

Khương Tạo ghé sát vào người đồng nghiệp phụ trách canh cửa, hỏi nhỏ: "Sao vậy?"

Đồng nghiệp im lặng nhe răng trợn mắt tỏ vẻ đau khổ với cô, lắc đầu.

Cuộc họp quyết sách đang ở giai đoạn trình bày ban đầu. 

Hai phương án đầu tiên vừa trình chiếu PPT xong, sắc mặt của Tạ Lịch Thăng ở vị trí trung tâm đã đáng sợ lắm rồi.

Có lẽ vì áp lực của anh quá mạnh, dọa sợ nhân viên trình bày phương án thứ ba, cũng có lẽ do nhân viên này chuẩn bị không đủ, nói được nửa chừng đã bị giám đốc kỹ thuật bên cạnh hỏi một vấn đề về thực thi, anh ta liền ấp úng, đáp không được cũng nói không xong.

Thế là bầu không khí trong phòng họp hoàn toàn đóng băng, yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Tạ Lịch Thăng rũ mắt nhìn chằm chằm vào bản báo cáo, đốt ngón tay phải đang rảnh rỗi gõ chậm rãi, đều đặn lên miếng mút micro đang xẹp xuống.

Tiếng "cộp, cộp, cộp" trầm đục đánh thẳng vào lòng can đảm của mọi người.

Nhân viên nam đứng bên cạnh bục thuyết trình đã tái mặt, cố gắng nói dối cho qua: "Cái đó, sếp Tạ, chính là thông qua... đào sâu câu chuyện thương hiệu..."

Tư thế ngồi của Tạ Lịch Thăng không ngay ngắn, sau khi nhìn thấu bản chất nát bét của cuộc họp quyết sách này, anh hoàn toàn lười biếng dựa vào lưng ghế. 

Tay anh cầm tập tài liệu nghiêng đi, để lộ khuôn mặt, đôi mắt hồ ly cụp xuống phóng ra ánh nhìn sắc bén.

Nhân viên nam mồ nhễ nhại mồ hôi, im bặt.

"Tôi cho cậu thời gian." Tạ Lịch Thăng kéo mở cúc áo thứ hai của chiếc sơ mi trắng, ném tập tài liệu lên bàn: "Lắc cho đều não đi rồi hẵng mở mồm."

Mọi người nghe xong đều túa mồ hôi lạnh. 

Xong rồi, tên thần kinh nổi giận thật rồi.

"Còn nữa." Giọng anh rất nhẹ, liếc nhìn về phía cửa phòng họp.

Đám người Khương Tạo đang đứng ở cửa đột nhiên cảnh giác.

"Hoặc là vào trong, hoặc là quay về làm việc." Tạ Lịch Thăng nói, quay đầu hỏi trợ lý phía sau: "Phương án đã nát đến mức này rồi, còn cần tìm diễn viên quần chúng để tô đậm cái cái gánh hát rong của phòng Kế hoạch à?"

Vì lát nữa chỉ thị của Tạ Lịch Thăng chắc chắn sẽ dành cho cả phòng, nên trợ lý tổng giám đốc ở cửa vội vàng thúc giục mấy người phòng Kế hoạch đi vào đứng ở góc tường dự thính.

Khương Tạo cứ thế bưng cà phê bị lùa vào phòng họp lạnh như hầm băng, cả quá trình đều trong trạng thái mơ màng. 

Nội dung kế hoạch rốt cuộc là tệ đến mức nào, mà có thể khiến những người này bị mắng như cháu chắt vậy?

"70% người trong team các cậu đều từ Phi Đạt qua, đúng không." Tạ Lịch Thăng nhìn danh sách, quét mắt qua những người có mặt, nói năng cay nghiệt khó nghe: "Nếu tôi chỉ muốn 'ăn cục phân' này, thì không cần phải đào mấy người từ Nam Thành đến Tần Nam, kéo người của phòng Kế hoạch ở trụ sở chính Vân Thăng là đủ rồi."

Nhân viên Kế hoạch trụ sở chính Vân Thăng: "..." 

Các nhân viên mới được đào về: "..."

Tấn công không phân biệt đối tượng à.

Toàn bộ nhóm nhân viên trong phòng họp đều như cà tím dập nát, sắc mặt ai nấy đều khó coi.

"Phụt."

Mọi người kinh ngạc, đồng loạt nhìn về góc phòng họp.

Khi tất cả những ánh mắt đó đều găm tới, Khương Tạo mới nhận ra... 

Mình cười ra tiếng mất rồi.

Cô hoảng hốt ngẩng đầu, đụng phải ánh mắt chất vấn như thể bị khiêu khích của ai đó.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc