10 giờ sáng, lúc ký tên vào tờ khai đăng ký kết hôn, đầu óc Khương Tạo toàn là chuyện về cuộc họp kế hoạch của công ty vào chiều nay.
Mãi đến khi đối phương dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên mu bàn tay cô, Khương Tạo mới hoàn hồn.
Tiếp đó, dưới ánh mắt nghi ngờ của nhân viên, cô ngượng ngùng ký nốt chữ "Thất" cuối cùng trong tên mình.
Chú thích: Chữ 皂 (Tạo) được ghép từ chữ 白 (Bạch) và 七 (Thất).
Sau đó là lưu hồ sơ, xác nhận, đóng dấu nổi, quy trình kết thúc.
Hôm nay trở thành ngày đầu tiên cô kết hôn.
Khương Tạo nhét cuốn sổ nhỏ màu đỏ vào túi, vội vã chạy đến công ty, canh cánh về mấy tiếng xin nghỉ có hạn của mình.
...
Mùa hè năm nay đặc biệt oi bức, hơn nữa còn bất thường. Phía Bắc thì ẩm ướt, phía Nam ngược lại thì khô hanh.
Thành phố Tần Nam vào hè, nhiệt độ cảm nhận ngoài trời hầu như đều trên 38 độ. Khương Tạo bị hun đến khô héo, đến công ty nghỉ xả hơi một lát, rồi tranh thủ giờ ăn cuối cùng để đến căng tin.
Đồng nghiệp thân thiết đã lấy cơm giúp cô, sau khi vào Vân Thăng, Khương Tạo gần như ngày nào cũng ăn cơm cùng ba đồng nghiệp này.
Lê Lê có trái tim thiếu nữ mơ mộng viển vông, Đường Bồng như cỗ máy làm việc lạnh lùng vô tình và Trương Khả Tâm kiếm tiền chỉ để đu idol.
Lê Lê và Trương Khả Tâm đều được đào từ công ty cũ "Logistics Phi Đạt" sang Vân Thăng cùng cô, tiểu đội ăn uống này chỉ có Đường Bồng là "thổ dân" của phòng Kế hoạch Vân Thăng.
Khương Tạo thấy trong khay cơm của mình có một phần sườn xào tàu xì lớn, tâm trạng ủ rũ vì nóng vơi đi một nửa.
"Cảm ơn chị Bồng Bồng đi." Khả Tâm nhìn biểu cảm của cô, cắn đũa cười, chủ động giải thích: "Chị ấy vì giành sườn xào tàu xì cho ba đứa mình mà suýt nữa đánh nhau với Lưu Vạn Lý của team bên cạnh ở căng tin đấy."
"Vốn dĩ hai người họ đã không ưa gì nhau, còn bị mọi người ghép đôi gọi là Bồng Trình Vạn Lý chứ."
Khương Tạo nghĩ đến cái tên CP kỳ quái đó lại buồn cười, cô ngồi xuống cầm đũa, rất thành kính vái lạy Đường Bồng đang sa sầm mặt: "Vất vả rồi."
Đường Bồng thở dài, bắt chuyện: "Hôm nay em xin nghỉ à? Lần đầu tiên đấy, không sao chứ?"
Khương Tạo khựng lại, lắc đầu giải thích đơn giản: "Chút chuyện vặt thôi."
Lê Lê vừa và cơm vừa lướt điện thoại, đột nhiên lên tiếng: "Mấy người biết gì chưa, lúc gần 12 giờ, khi tớ lên lầu lấy cà phê order, đã gặp CEO trong thang máy đấy."
Mọi người ai ăn phần nấy, dường như chẳng thấy chuyện này có gì lạ lẫm.
Trương Khả Tâm trêu chọc: "Hôm nay ổng lại diện đồ hiệu sặc sỡ nào thế? Một ông chủ lớn mà còn bóng bẩy hơn cả người mẫu."
Lê Lê ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghiêm túc: "Hiếm thấy lắm, áo sơ mi trắng sạch sẽ. Trọng điểm là, trong tay ổng cầm một cuốn sổ chứng nhận kết hôn."
Khương Tạo đột nhiên sặc cơm, hai người còn lại lập tức buông đũa: "Hả!?"
Đường Bồng bĩu môi: "Giấy chứng nhận màu đỏ có bao nhiêu loại, em không thể cứ thấy là bảo kết..."
"Là giấy hôn thú! Em đứng bên trái sếp, ba chữ trên cuốn sổ đó rõ ràng lắm." Lê Lê lướt điện thoại: "Lúc đó trong thang máy có ít nhất năm sáu người, giờ tin này lan khắp các nhóm hóng hớt rồi, đều đang hỏi có ai nhìn rõ cô dâu trên giấy chứng nhận không..."
"Hơn nữa ổng còn mặt mày hớn hở nhìn chằm chằm một hồi lâu, cứ như hận không thể để mấy người đứng cạnh bọn em nhìn rõ hơn một chút vậy."
Lê Lê nhún vai, cười hoang đường: "Lúc em ra khỏi thang máy ổng vẫn còn đang ngắm."
Trương Khả Tâm trợn to mắt: "Cái gì!? Không phải đều nói ổng muốn thủ thân như ngọc vì công ty, rồi hàng năm dựa vào cái mặt đó và hình tượng độc thân để đi lừa lọc ở các hội chợ tuyển dụng đại học sao? Tự dưng kết hôn??"
Khương Tạo uống một ngụm cà phê, đôi mắt to tròn trắng đen rõ ràng đảo qua đảo lại, lẳng lặng đánh giá họ.
Ba người còn lại sau khi chấn động thì im lặng, nhìn nhau, như thể đã đạt được thỏa thuận ngầm nào đó.
"..."
"..."
"..."
Đường Bồng tổng kết: "Cô gái nào mà xui xẻo thế? Mắt mù rồi."
Khương Tạo, người nãy giờ chưa phát biểu gì, chọc chọc bát cơm, đột nhiên thốt ra một câu: "Nhưng mà, cầm giấy hôn thú chưa chắc đã chứng minh là của ổng mà, biết đâu chỉ là..."
"Đơn giản thích xem Tiểu Hồng Thư thôi."
Ba người còn lại: "..."
Lại tới rồi, truyện cười nhạt nhẽo của cô Khương.
Cô thật sự cảm thấy mình có khiếu hài hước lắm sao? Quá sức khó hiểu!
Theo lẽ thường, cuộc đối thoại lúc này đáng lẽ phải là tiếc nuối vì chàng độc thân hoàng kim đã là hoa có chủ, rồi ngưỡng mộ người phụ nữ độc chiếm soái ca kia.
Nhưng nếu đối tượng thảo luận là Tạ Lịch Thăng — thì 80% nhân viên trong công ty đều sẽ phát ra những lời cảm thán ớn lạnh giống nhau như trên.
Đường Bồng luôn nghĩ mọi chuyện theo hướng tồi tệ nhất, suy đoán: "Biết đâu lại là trò chỉnh đốn nhân viên nào đó của ổng, cái nết ổng chẳng phải như thế sao?"
"Kẻ tiêu cực biếng làm mà bị ổng tóm được, trong vòng ba ngày chắc chắn sẽ chịu đả kích nặng nề về mặt tinh thần, sau đó tự đáy lòng hối cải về thiếu sót trong công việc của mình..."
"Lần trước có gã quản lý nào bên phòng Marketing vì muốn giành vé concert cho nữ thần mà trốn vào toilet làm việc riêng, kết quả tay chậm không giành được, sếp Tạ cho người tìm anh ta họp nhanh mà không thấy đâu, đợi anh ta 15 phút lỡ dở cả lịch trình."
Đường Bồng nhún vai: “Sau đó sếp Tạ bao luôn vé concert đợt mở bán thứ hai cho cả phòng anh ta đi xem, riêng anh ta là không có.”
Fan cuồng đu idol Trương Khả Tâm trợn trừng mắt, lập tức đồng cảm, vẻ mặt phức tạp: "... Sao một người có thể vừa là ác quỷ vừa là bồ tát cùng một lúc được chứ!"
Lê Lê gan bé, ôm cánh tay xoa xoa: "Đúng là gương mặt nam chính tiểu thuyết, nhưng tấm lòng nam phụ độc ác. Kết hôn sống qua ngày với người thù dai như vậy chắc dày vò chết mất, vợ ổng bị ổng nắm thóp được cái gì rồi hả?"
"Thôi, cẩn thận bị nghe thấy đấy." Trương Khả Tâm liếc thấy bộ đồ hôm nay của Khương Tạo, ngạc nhiên: "Tớ phát hiện hôm nay cậu cũng mặc sơ mi trắng nè, cậu rất hợp với mấy màu sáng sủa sạch sẽ đấy!"
Khương Tạo dùng ngón tay cào cào chiếc cốc nhựa, nhịp điệu hơi loạn, đối diện với ánh mắt soi xét cùng lúc của ba người, cô ngượng ngùng nói: "Chẳng phải... chiều nay phòng phải họp với CEO sao, tớ nghĩ nên ăn mặc lịch sự chút."
Đường Bồng cười lạnh: "Nếu vì ăn mặc lịch sự quá mà bị ông sếp thần kinh chú ý tới, thì chẳng phải chuyện tốt lành gì đâu."