Vở Hài Lãng Mạn

Chương 3: Giường đêm tân hôn, anh muốn bò lên sớm một chút

Trước Sau

break

Thực ra Khương Tạo cười rất khẽ, gần như là tiếng hừ nhẹ qua mũi, nhưng bầu không khí trong phòng họp đang chìm trong im lặng chết chóc, nên tiếng cười ấy trở nên đặc biệt rõ ràng.

Tạ Lịch Thăng ngồi ngả ngớn trên ghế làm việc, cổ áo sơ mi phanh ra, loáng thoáng lộ xương quai xanh sắc nét, bờ vai vừa rộng vừa thẳng, giống như cái mắc áo.

Anh khóa chặt mắt vào khuôn mặt cô, đuôi mày giật giật thoáng qua.

Hai giây sau, Tạ Lịch Thăng cũng cười một tiếng.

"Vui lắm sao?"

"Có bổ sung gì cho lời nhận xét của tôi à?"

Mọi người lạnh gáy. 

Nhìn kìa, tức giận rồi, mau tan họp, sắp có án mạng.

Giống như gã thợ săn đang giận dữ giương cung nhắm vào con mồi, mũi tên sắp rời dây, đột nhiên không biết từ đâu chui ra một người cắt đứt dây cung — Phựt một tiếng, ngọn lửa giận dữ chuyển dời.

Ánh mắt mọi người sáng như đuốc, đồng loạt nhìn cô chằm chằm với ý tứ phức tạp. 

Khương Tạo không chịu nổi việc bị nhiều người nhìn như vậy, ôm chặt hộp cà phê cúi đầu, cả gan trả lời: "Không có, rất toàn diện rồi ạ."

Mọi người: "..." Thương hại cô đúng là thừa thãi.

Cuộc họp chỉ diễn ra được một nửa, kết quả cuối cùng đương nhiên là cả ba phương án đều bị trả về làm lại. 

Lúc Tạ Lịch Thăng rời đi còn lôi theo cả giám đốc kế hoạch, cứ như muốn tìm chỗ không người để chôn sống.

Trở lại chỗ làm việc, Đường Bồng bên cạnh vỗ vỗ vai Khương Tạo, giơ ngón tay cái tán thưởng: "Trưa ở căng tin chỉ chém gió cho vui, không ngờ em thật sự dùng chiêu này để thu hút sự chú ý của CEO? Gan to thật đấy, chị còn không dám thở."

Khương Tạo cũng rất xấu hổ, má ửng đỏ: "Không phải cố ý, chỉ là, không nhịn được."

Đường Bồng không hiểu, rất tò mò: "Rốt cuộc ổng nói câu nào chọc em cười thế?"

"Không buồn cười sao?" Cô ngồi xuống mở khóa máy tính, mím môi: "Chó mới ăn phân."

Đường Bồng cạn lời. 

Trọng điểm là ổng là chó sao? 

"Ổng mắng chúng ta là phân mà em không thèm để bụng chút nào à!"

Khương Tạo mở file PDF phương án bị loại của mình, bình thản hỏi vặn lại: "Tại sao phải để bụng?"

"Ổng nói là ba team kia, phương án của chúng ta không được trình bày, không có nghĩa cũng là phân."

Đường Bồng ghé qua vách ngăn, hỏi dò: "Em vẫn chưa từ bỏ à?"

Cô ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Rốt cuộc mình là phân hay đồ nôn mửa gì đó, phải kiểm nghiệm mới biết được."

"Trước khi người ra quyết định đưa ra đáp án, em không tin đánh giá của bất kỳ ai."

Đường Bồng: "Đạo lý chị hiểu... Nhưng, dùng từ nào hay ho hơn được không?" 

Nói xong cô ấy xua tay: "Em mới đến không hiểu Chu đại công công rồi, ông ta sẽ không xem lại phương án đã bị loại đâu, em nộp lại chỉ khiến ông ta ghét thêm thôi."

Khương Tạo chớp chớp mắt với cô ấy, ánh mắt lại quay về máy tính, đăm chiêu. 

"Vậy à."

...

Bảy rưỡi tối, Khương Tạo đi tàu điện ngầm về khu dân cư đắt đỏ nhất trung tâm thành phố Tần Nam "Liễu Ngạn Nhất Hào Viện". 

Cô quẹt thẻ lên tầng 18, rất không quen với kiểu mỗi hộ một thang máy, thang máy vừa mở ra đã là không gian nhà riêng.

Đẩy cửa chính bước vào, Khương Tạo thay giày, đến quầy bar mini uống nước, nhìn quanh phòng khách sát đất xa hoa có chút trống trải trước mặt. 

Đây là nhà mới, nhà tân hôn của cô, tối nay là lần thứ hai cô đến.

Mặc dù nhóm trợ lý đã chuyển hết hành lý của cô vào, nhưng Khương Tạo không hề có cảm giác thân thuộc, luôn cảm thấy kỳ quặc.

Sao mấy người giàu cứ thích ở căn nhà trống trải thế nhỉ? Thích nói chuyện với tiếng vọng à? 

Khương Tạo xoa xoa cánh tay, liếc nhìn máy lạnh. 

Dù không có ai ở nhà cũng không tắt một giây nào, thật lãng phí.

Ngay lúc cô đang phân vân tối nay mình nên ngủ phòng cho khách hay phòng ngủ chính, cửa chính vang lên tiếng động.

Hơi thở Khương Tạo đình trệ, tay run lên, nắp chai nước khoáng rơi xuống đất.

Tạ Lịch Thăng bước vào, cúi người mở tủ giày, liếc mắt về phía quầy bar, nói thẳng: "Em ở đây à."

"Vâng... vừa mới về." Cô ngồi xổm nhặt nắp chai, trọng âm kỳ quặc rơi vào chữ đầu tiên: "Sao anh lại về?"

"Sao, anh về nhà mình cũng phải xin visa trước à?" Tạ Lịch Thăng thay giày, nhướng mắt, nhìn thấy bản kế hoạch bị vứt trên tủ giày.

Khương Tạo nghe thấy tiếng lật giấy sột soạt từ phía tủ giày, chột dạ bóp chai nước khoáng kêu ken két.

Cô liếc sang, nhìn người đàn ông cầm xấp giấy đó đi từ huyền quan tới.

(Huyền quan: Là khu vực ngăn cách giữa phòng khách và cửa chính.)

Nhìn rõ vẻ mặt cứng đờ của đối phương, Tạ Lịch Thăng xác nhận suy đoán của mình, lắc lắc tập tài liệu trong tay, giọng điệu trêu chọc: "Cố ý bày ra cho anh xem à?"

Khương Tạo biết rõ mình không giỏi nói dối và ngụy trang, bèn nghênh cổ, thẳng thắn hỏi lại: "Vậy, anh thấy thế nào?"

Tạ Lịch Thăng không trả lời, lại mở tài liệu ra, đọc chủ đề: “Thăng Hoạt Thực Dụng..." (Vân Thăng - Cuộc sống - Thực tế - Hữu dụng)

Anh thong thả đi về phía quầy bar, giọng điệu ung dung nhưng vạch trần thẳng thừng: "Em muốn ám chỉ nội bộ phòng Kế hoạch các em đấu đá gay gắt, rõ ràng có phương án tốt hơn nhưng CEO không thấy, phải không?"

Bất kể lời nói hay hành động của Tạ Lịch Thăng có tùy tiện đến đâu, khí chất vẫn luôn sắc bén.

Nói chuyện không thích giữ thể diện cho người khác thì thôi đi, cô thậm chí còn thấy anh có tật xấu thích vạch trần sự tử tế của người khác.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc