Vở Hài Lãng Mạn

Chương 18: Còn định có lần thứ ba nữa không 

Trước Sau

break

Rốt cuộc anh muốn làm gì chứ.

Trợ lý lái xe vào một hội sở cao cấp nằm yên tĩnh ở trung tâm thành phố.

Khương Tạo hỏi thêm một câu: "Trợ lý Lý, lát nữa anh có ăn cùng không?"

Mau nói có đi, thêm anh nữa là tôi không phải đối mặt với Tạ Lịch Thăng một mình rồi!

Lý Thường lùi xe vào chuồng, nở nụ cười vui sướng của người làm công ăn lương được tan ca: "Không đâu, xuống xe là công việc hôm nay của tôi kết thúc rồi, cô Khương ạ."

Cô Khương âm thầm rơi hai giọt nước mắt trong lòng.

... 

Tạ Lịch Thăng dẫn theo một người nào đó mặt mày đầy vẻ không tình nguyện, bước vào hội sở trong sự chào đón niềm nở của nhân viên phục vụ.

Khu VIP của những hội sở cao cấp thế này thường rất kín đáo, Khương Tạo vốn không có cảm giác an toàn với môi trường lạ lẫm, càng đi bóng người càng ít, cô bước nhanh đuổi theo: "Anh định đưa tôi đi gặp ai vậy?"

Đừng úp úp mở mở nữa được không.

Tạ Lịch Thăng thảnh thơi cất bước ngược lại hỏi: "Người giới thiệu nhắn với cô thế nào? Về chuyện 'hẹn lại' lần này ấy."

Cô mấp máy môi, không vui vẻ lắm thuật lại: "Nói... nói là anh có ấn tượng rất tốt với tôi, chỉ là không giỏi bày tỏ, muốn... tiếp xúc thêm."

"Và, còn khá thích tôi nữa."

Rõ ràng là lời anh nói, tại sao mình lại cảm thấy xấu hổ như vậy chứ?

Tạ Lịch Thăng vui vẻ, tỏ ra mình vô can một cách khó hiểu: "Cũng hàm súc đấy."

"Tưởng ít nhất cũng phải kiểu ‘yêu cô không lối thoát, không có cô thì không sống nổi’ chứ."

Khương Tạo: ?

Thái độ nói chuyện úp mở của đối phương khiến cô khó chịu, cô hơi cáu: "Anh có ý gì, rốt cuộc là muốn gặp ai?"

Tạ Lịch Thăng thấy cô tức đến phồng cả má, giọng điệu dịu xuống: "Là người tí nữa sẽ dập đầu xin lỗi cô."

Khương Tạo: ?

Anh nói gì cơ?

Nói rồi, Tạ Lịch Thăng đẩy cánh cửa phòng bao màu đen vàng ra, tiếng nhạc Jazz du dương lập tức ùa vào mặt.

Khương Tạo nghe thấy một giọng nam vui vẻ quen tai nhưng không nhớ ra là ai.

"Đại gia Tạ! Tôi đợi cậu đến héo người rồi! Cậu mà không đến nữa là tôi ngồi tàu cao tốc về nhà mẹ đẻ ở Nam Thành đấy!"

Cô theo Tạ Lịch Thăng bước vào, thấy bên dãy ghế sofa có hai ba người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi, người đàn ông vừa hét lên ăn mặc phô trương nhất, cổ tay đeo một đống vòng, vừa giơ tay lên là kêu leng keng.

Tạ Lịch Thăng nhìn Khương Tạo, ra hiệu cho Triệu Dương Thành, cảm thấy thích thú khi hỏi tội: "Nữ khách mời rung động lòng người mà cậu ba hoa chích choè với người giới thiệu, tôi mời đến cho cậu rồi đây."

Triệu Dương Thành mất một giây mới phản ứng lại, nụ cười trên mặt cứng đờ: "Hả, hả?"

Tạ Lịch Thăng khoanh tay, chỉ chỉ vào đối phương nói với cô: "Đó mới là người phải đi xem mắt với cô."

Hai người bạn khác nhìn nhau cười, trêu chọc: "Đây là tình tay ba à?"

Khương Tạo chìm trong kinh ngạc và hỗn loạn, bỗng nhớ lại cuộc điện thoại đòi tai nghe trước khi rời Nam Thành: "Là cái người..."

Tạ Lịch Thăng đi đến bên sofa ngồi xuống rót rượu, nhả chữ rất nhẹ, buông một câu: "Xin lỗi đi."

Triệu Dương Thành lao tới cứ như con chó nhận lệnh, dọa Khương Tạo giật mình, khom lưng nhận lỗi: "Xin lỗi xin lỗi! Người đẹp, gây phiền phức cho cô rồi!! Hôm đó là Lịch Thăng đi thay tôi, giả vờ hẹn cô lần nữa cũng là lỗi của tôi, không nên đùa dai như vậy, đã làm phiền cô rồi!"

Chuyện đáng lẽ phải tức giận nhưng do đối phương "quỳ gối" quá nhanh, khiến cô ngơ ngác chấp nhận luôn: "Ồ... không sao."

Triệu Dương Thành tự giác bưng ly rượu whisky Tạ Lịch Thăng vừa rót, hướng về phía cô: "Tôi tự phạt ba ly! Chúng ta kết bạn nhé!"

Nói xong ừng ực uống cạn ba ly.

Đứng trơ ra cũng khá ngại, Khương Tạo đang định rót rượu uống cùng anh ta một ly, nhưng một người đàn ông ngồi gần đó đã nhanh tay dùng lòng bàn tay che miệng ly lại, cười giải thích: "Không uống được thì không cần theo, Triệu Dương Thành chỉ đang mượn cớ xin rượu uống thôi." 

Không ngờ mấy người đàn ông trông đậm chất 'phú nhị đại' này lại dễ gần đến thế, cô cười gượng, nói một tiếng cảm ơn.

Triệu Dương Thành uống cạn ba ly, nịnh nọt mời Khương Tạo ngồi xuống, lúc này mới rảnh rang để ý đến Tạ Lịch Thăng đang tự uống một mình: "Cua ngâm rượu mẹ cậu nhờ người gửi đến, tôi bảo phục vụ mang xuống bếp bày ra đĩa rồi."

"Cua Tiên Hồ vừa ra lò đã gửi đến nhà cậu, chà, đúng là nhất đấy. Dì bảo gọi cho cậu không được, nên nhắn thẳng WeChat cho tôi, hai thùng còn lại bà ấy cho người đưa đến nhà cậu rồi đấy nhé."

Triệu Dương Thành cười hề hề, nói với Khương Tạo: "Tiên Hồ là nơi có cua chất lượng tốt nhất miền Nam đấy, có tiền chưa chắc đã mua được đâu, lát nữa cô ăn nhiều vào nhé."

Khương Tạo gật đầu, giống như người hướng nội yếu đuối rơi vào hang ổ của những người hướng ngoại, không dám nói thêm một câu nào.

Cô tranh thủ liếc nhìn Tạ Lịch Thăng đang vùi mình trong sofa lắc ly rượu, thầm nghĩ, xem ra quan hệ giữa anh và gia đình rất tốt.

Cũng phải, chỉ có gia đình êm ấm mới nuôi dạy được người tự tin như anh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc