Vở Hài Lãng Mạn

Chương 19: Còn định có lần thứ ba nữa không 

Trước Sau

break

Triệu Dương Thành bãn nãy chỉ thấy cô xinh đẹp, nhìn thêm mấy lần mới thấy quen mắt: "Ấy, cô Khương, tôi trông cô quen quen."

"Có phải chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"

Triệu Dương Thành là bạn cùng nhóm với Tạ Lịch Thăng, Khương Tạo cũng mới nhớ ra nhân vật này, chẳng qua hồi đại học cô chỉ để ý mỗi Ngụy Nguyên, nên mới không nhớ gương mặt này.

Triệu Dương Thành quay đầu hỏi: "Lịch Thăng, hỏi cậu đấy, có phải bọn mình trước đây từng gặp cô Khương rồi không?"

"Hai người thân nhau lắm hả?"

Khương Tạo nhìn về phía Tạ Lịch Thăng, tự dưng nhớ lại những lời anh nói trong lần xem mắt trước.

[Đã bao nhiêu năm rồi, vẫn còn nhớ thương Ngụy Nguyên à?] 

[Cô em khóa dưới, cũng nặng tình gớm.] 

[Cần tôi giúp liên lạc với Ngụy Nguyên không?] 

Cổ cô cứng lại, dường như đã dự cảm được lời thoại người này giới thiệu mình với Triệu Dương Thành...

"Cô ấy học đại học ở Nam Lý, từng vào hội sinh viên."

Giọng nói người đàn ông thấm rượu nghe đặc biệt êm tai.

Khương Tạo sửng sốt, ánh mắt xuyên qua những người khác chạm phải cái nhìn với Tạ Lịch Thăng.

Triệu Dương Thành búng tay cái tách: "Thế thì đúng rồi, đàn em, anh cũng học Nam Lý, khoa Kinh tế quản lý. Anh không vào hội sinh viên nhưng mấy thằng bạn anh là Ngụy Nguyên và Lịch Thăng thì có, nên anh hay đi ké các buổi tụ tập của bọn em."

Chủ đề nhanh chóng kết thúc, trước khi dọn món, Triệu Dương Thành nhất quyết kéo hai người bạn kia đi làm một ván bida, trên sofa chỉ còn lại hai người bọn họ.

Khương Tạo ngồi đến khô cả cổ, đồ uống đều bày bên phía Tạ Lịch Thăng, cô đành phải nhích lại gần, đưa tay lấy cái ly sạch.

Mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, nghĩ đến những lời nhắn buồn nôn kia chỉ là trò đùa của Triệu Dương Thành, cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng có cảm giác hụt hẫng lạ lùng.

Đang thất thần, tay đột nhiên chạm vào một mảng ấm nóng, Khương Tạo vội vàng rụt ngón tay khỏi mu bàn tay anh: "... Xin lỗi."

Tạ Lịch Thăng liếc cô một cái, rồi nhìn bàn tay bị cô chạm qua, lấy giúp đối phương một cái ly sạch, trêu chọc: "Ra hiệu bảo tôi mời rượu em đấy à?"

Khương Tạo chửi thầm: Tôi đâu dám, anh là lãnh đạo của tôi đấy.

"Có đồ uống gì không? Tôi không muốn uống rượu."

Anh không nói gì, cầm ấm trà thuỷ tinh bên cạnh lên rót cho cô nửa ly nước màu vàng kim.

Ấm trà trông đặc biệt nhỏ bé trong tay anh, ngón cái Tạ Lịch Thăng giữ nắp, ba ngón kia ôm lấy thân ấm; khi nhấc ấm lên, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên và khẽ chuyển động.

Khương Tạo nhìn đến mức lòng dạ chộn rộn, lặng lẽ quay đi. Ai ngờ va ngay phải góc nghiêng sắc nét của anh trong ánh sáng mờ ảo. Trong khoảnh khắc đó, đôi mắt cô chẳng biết trốn vào đâu.

Ánh sáng lờ mờ sẽ làm nhòa đi khuyết điểm trên ngũ quan, khiến người ta trông đẹp hơn bình thường. Mà khí chất sắc lạnh của Tạ Lịch Thăng, sau khi được bóng tối mài bớt, trông cũng thuận mắt hơn hẳn.

Khương Tạo bưng ly trà anh đưa, phát hiện anh cũng rót một ít vào ly rượu của mình: "Anh không uống rượu à?"

Tạ Lịch Thăng lắc chiếc ly cổ điển, rất có tự giác: "Sáng mai còn có cuộc họp, không uống được."

Cô gật đầu, vùi nửa khuôn mặt vào miệng ly, hàng mi rủ xuống rồi lại chớp chớp, muốn nói lại thôi.

Hai người ngồi sóng vai, yên lặng uống trà không ai nói câu nào.

"Vừa nãy lúc anh giới thiệu tôi ấy..." Khương Tạo vẫn không nhịn được, hỏi: "Tại sao không..."

Không nói tôi là cô đàn em thầm thương trộm nhớ Ngụy Nguyên hồi đại học gì gì đó...

Cứ tưởng với cái tâm địa xấu xa của anh thì tuyệt đối sẽ không lỡ cơ hội này chứ.

Cô ấp úng, Tạ Lịch Thăng không biết cô muốn nói gì, nhíu mày: "Không cái gì?"

Khương Tạo nhìn vào mắt anh, chỉ đúng một giây rồi cụp xuống: "Tôi còn tưởng anh sẽ nói... nói..."

Tạ Lịch Thăng rất nhạy bén, tuy toàn là mấy lời vô thưởng vô phạt, nhưng chỉ cần thêm một chút thông tin là anh đã đoán được ý cô. 

Anh nhấp một ngụm trà, hỏi lại: “Cô hy vọng tôi giới thiệu như thế?"

Cô không ngờ anh lại biết mình định nói gì, tai nóng bừng, lắc đầu quả quyết: "Đương nhiên là không."

"Hồi đó cô không nổi bật lắm, hơn nữa người khác chưa chắc đã thông minh như tôi, có thể liếc cái ra ngay."

Tạ Lịch Thăng cầm ly trà, đưa qua chạm nhẹ vào ly của cô một cái: "Đổi chủ đề đi."

"Vậy, lần xem mắt thứ hai này của chúng ta, cô Khương có ấn tượng với tôi thế nào?"

Trong tiếng va chạm leng keng, anh liếc nhìn khuôn mặt ngây ngốc của Khương Tạo rồi ngửa đầu uống trà, đuôi mắt hẹp dài khẽ nhếch lên.

"Còn định có lần thứ ba nữa không?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc