Vốn dĩ chuyện có thể giải quyết xong xuôi từ trưa, nhưng vì một câu nói của Tạ Lịch Thăng mà Khương Tạo lại ôm một cục tức. Công việc buổi chiều vừa bận rộn vừa bứt rứt, cô miễn cưỡng lắm mới hết ngày.
Bởi vì các dòng sản phẩm hiện tại của Vân Thăng phát triển rất phong phú, tuy nhân sự phòng Kế hoạch đã đông nhưng vẫn trong tình trạng một người làm việc bằng hai. Đám nhân viên mới bọn họ còn chưa kịp làm quen với nội dung sản phẩm và phong cách kế hoạch trước đây, thì đã nhận được thông báo họp giao ban phân team dự án vào thứ 2.
Hạn chót là thứ 6, tất cả nhân viên mới đều phải nộp một bản báo cáo phân tích.
Nghe nói trọng điểm marketing trong hai năm tới sẽ tập trung vào hai dòng sản phẩm mới ra mắt là camera cầm tay và drone nông nghiệp. Hiện tại kế hoạch giai đoạn hai đã chạy xong nhưng kết quả không mấy khả quan. Chính vì thế CEO mới coi trọng như vậy, trực tiếp chỉ đạo chiêu mộ toàn bộ đội ngũ marketing bên Phi Đạt về.
Đến tận giờ tan làm, Khương Tạo vẫn vùi đầu trong đống tài liệu và xem lại các PPT chiến dịch trước đây. Phần kế hoạch quảng cáo thì cô xem hiểu, nhưng đụng đến kiến thức chuyên môn về sản phẩm của Vân Thăng lại liên tục gặp khó.
Cô là dân văn điển hình, từ đại học đến thạc sĩ đều quanh quẩn với báo chí truyền thông, thậm chí thi cao học cũng không cần thi toán.
Nhân viên phòng Kế hoạch của Vân Thăng đa số đều có kinh nghiệm làm việc tại các công ty công nghệ máy tính điện thoại lớn khác, ngay cả Lê Lê bên cạnh cũng vì từng mua sản phẩm của Vân Thăng mà thấy thích thú nên mới quyết định gia nhập.
Đúng 7 giờ, tin nhắn WeChat của trợ lý Tạ Lịch Thăng giục tới, cô đành nhét tập tài liệu đang xem dở vào túi, xuống lầu đối phó với Tạ Lịch Thăng.
Phần lớn nhân viên bình thường chỉ đăng ký được chỗ đỗ xe ở tầng B1, vị trí tầng B2 chủ yếu dành cho lãnh đạo và cấp quản lý.
Có lẽ vì chột dạ, cô vừa vào thang máy đã cố tỏ ra bình tĩnh ấn nút cảm ứng tầng B2, sau đó lập tức cúi đầu giả vờ nghịch điện thoại, sợ người khác phát hiện ra sự bất thường của mình.
Đến bãi đỗ xe cô cứ ba bước lại ngoái đầu một lần, chậm rãi mon men tới gần chỗ đỗ VIP.
VIP đúng như tên gọi, là chỗ đỗ xe chuyên dụng dành cho lãnh đạo cấp cao của Vân Thăng và các đối tác đến trụ sở bàn chuyện làm ăn.
Cô sợ người khác phát hiện mình tiếp cận "chỗ của sếp" sẽ gây nghi ngờ, nên lom khom đi đến đó.
Sống gần 26 năm, cô chưa bao giờ phải lén lút như thế này!
Ngay khi cô dựa vào cột hầm định nhắn tin hỏi trợ lý biển số xe, chiếc Panamera màu xám đậm đang đỗ lặng lẽ bên cạnh đột nhiên hạ cửa kính ghế sau xuống.
Cửa kính từ từ hạ xuống, ánh mắt thong dong của Tạ Lịch Thăng phóng ra.
Anh dùng nét mặt để diễn tả sự khó hiểu đối với hành động lén lút của cô suốt chặng đường vừa rồi.
Khương Tạo mắt đối mắt với anh: "..."
Khỏi tìm nữa, ở ngay đây.
Tại sao lại ngay chỗ này chứ, chỉ muốn đâm đầu chết quách cho xong.
Trợ lý ngồi ghế lái hạ kính xe xuống mỉm cười giải vây: "Cô Khương mau lên xe đi, không khí trong hầm xe ngột ngạt lắm."
Khương Tạo ngượng ngùng đi sang phía bên kia mở cửa xe, trong lòng thầm nghĩ: Trong lòng tôi còn ngột ngạt hơn.
Chiếc Panamera này thật tinh xảo, có thể thấy chủ xe rất yêu thích nó, lớp sơn kim loại nhìn xa là màu xám, nhưng tới gần lại ánh lên màu tím thẫm, nội thất cũng là màu đỏ sẫm đầy vẻ lả lơi.
Khương Tạo chắc chắn đây là chiếc xe anh thường xuyên lái nhất.
Sau khi ngồi vào ghế sau bên phải, trợ lý lái xe đưa họ đến nhà hàng.
Giờ này bên ngoài cao ốc đều là nhân viên tan làm, khi chiếc coupe lao ra khỏi hầm, Khương Tạo dựa lưng vào ghế lặng lẽ trượt xuống 3 độ, dùng tập tài liệu che mặt: "..."
Tạ Lịch Thăng đang lướt điện thoại liếc thấy hành động này của cô, nhướng mày: "Ngồi xe tôi mất mặt lắm à?"
Khương Tạo hạ tài liệu xuống để lộ khuôn mặt, giọng nói bị che nên hơi rầu rĩ: "Không có, ghế trơn quá, mông tôi không thắng kịp."
Trợ lý đang lái xe giật giật lông mày, cố nhịn không bật ra tiếng cười.
Trải qua sự "kích thích" trong thang máy buổi sáng, Tạ Lịch Thăng dường như đã quen với cái thói nói năng kinh người của cô, liếc nhìn tài liệu trong tay cô, bảo trợ lý vặn nhỏ nhạc trên xe, bản thân thì nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong xe yên tĩnh, Khương Tạo xem tài liệu mà tâm trí bay bổng, tưởng người bên cạnh đã ngủ rồi, bèn thì thầm hỏi tài xế phía trước: "Trợ lý Lý, chúng ta đang đi đâu vậy?"
Trợ lý Lý còn chưa kịp nói, một giọng nói khàn khàn đã vang lên trả lời trước: "Đưa cô đi gặp một người."
Khương Tạo nhìn sang anh, liên tưởng đến hai lần "xem mắt" này, có vài phần chậm chạp thăm dò: "Gặp... phụ huynh hả?"
Tạ Lịch Thăng mở mắt phải liếc cô, cười khẩy một tiếng: "Cô vội thế cơ à?"
Lại đoán sai rồi! Một luồng nhiệt xộc lên gáy Khương Tạo, cô quay đầu lại ngượng ngùng phản bác: "Tốt nhất là không phải."