Vở Hài Lãng Mạn

Chương 16: Còn định có lần thứ ba nữa không  

Trước Sau

break

Cả buổi sáng, má Khương Tạo cứ nóng bừng, lúc vùi đầu vào công việc thì tạm thời quên đi được, nhưng cứ hễ ngơi tay một chút là lại nhớ đến câu nói mình đã thốt ra với Tạ Lịch Thăng trong thang máy.

Nói thật lòng, ngoại trừ kinh nghiệm yêu thầm ra, cô chưa từng có một mối tình nào nghiêm túc, chứ đừng nói đến việc chủ động nói những lời như thế với đàn ông.

Khương Tạo bực bội lật xem cuốn sổ tay sản phẩm, thở dài.

Cứ cảm thấy dính dáng đến anh thì chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

Tâm lý nóng lòng muốn đối phó với đối phương để giải quyết cho xong "ân oán" khiến cô phần nào háo hức mong chờ giờ nghỉ trưa.

Đến giờ nghỉ, Khương Tạo cầm theo tập tài liệu đang xem dở, là người đầu tiên lao ra khỏi văn phòng.

Lê Lê vẫn còn ngồi ở chỗ làm việc: "?"

Cô ấy quay sang hỏi Đường Bồng bên cạnh, một nhân viên lâu năm của phòng Kế hoạch: "Bộ căng tin Vân Thăng các chị có món gì phải tranh giành mới ăn được hả?"

Đường Bồng liếc mắt một cái, nhún vai, tốc độ gõ phím vẫn không hề chậm lại.

... 

Thực tế Khương Tạo không tới căng tin, cô chỉ xuống cửa hàng 7-Eleven dưới chân tòa nhà Vân Thăng mua một cái bánh mì xúc xích rồi đi thang máy thẳng lên vườn hoa trên tầng thượng.

Vì cô quên chưa nói với Tạ Lịch Thăng giờ giấc gặp mặt cụ thể, nên đành phải đến sớm để "ôm cây đợi thỏ".

Bây giờ cô chỉ lo Tạ Lịch Thăng không nghe rõ lời mình nói là "vườn hoa tầng thượng", bởi vì tòa nhà trụ sở Vân Thăng có rất nhiều vườn hoa: vườn hoa dưới lầu, vườn hoa khối đế, vườn Sơn Thủy, vườn treo trên không, vườn hoa tầng thượng... tính sơ sơ cũng phải 5-6 chỗ.

Trụ sở Vân Thăng bao gồm hai tòa tháp độc lập cao hơn 200 mét với kiến trúc bất quy tắc, chia thành tháp Tây và tháp Đông, chỉ riêng diện tích cảnh quan đã chiếm trọn vẹn 2 vạn mét vuông.

Tòa nhà Vân Thăng đã kết hợp hoàn hảo giữa công nghệ hiện đại và thảm thực vật, bản thân nó là một hệ sinh thái, mang đến chất lượng cuộc sống tốt nhất cho nhân viên và cư dân xung quanh.

Từ điểm này cũng có thể thấy được sự theo đuổi tinh tế, hoàn mỹ trên mọi phương diện của người sáng lập Tạ Lịch Thăng khi khởi xướng xây dựng trụ sở.

Tòa nhà được xây dựng nhiều năm, cũng mới chính thức đưa vào sử dụng từ mùa đông năm ngoái, phần lớn nhân viên còn chưa kịp tham quan thỏa thích.

Khương Tạo gặm bánh mì, ngồi thang máy quan sát đi lên tầng thượng, từ trên cao nhìn xuống tòa cao ốc như mọc lên giữa biển cây xanh, cô không khỏi thầm cảm thán.

Rõ ràng chỉ kém đối phương hơn hai tuổi, mà người ta giờ đây đã có hẳn một tòa cao ốc hoành tráng như vậy rồi. 

Sau một thoáng ghen tị, Khương Tạo xoay người bước ra khỏi thang máy, an ủi chính mình: Không sao, có người thành công sớm, biết đâu cũng phá sản sớm thì sao.

Ánh nắng giữa trưa cuối tháng 5 ấm áp, Khương Tạo chui vào cái chòi nghỉ mát trong vườn hoa tầng thượng, vừa ăn trưa vừa lật xem tài liệu chưa đọc xong, cố gắng nhồi nhét kiến thức vào bụng cùng với bánh mì.

Thế nhưng cơm trưa đã ăn xong, giờ nghỉ trưa đã trôi qua quá nửa, người cô đợi vẫn chưa đến.

Khương Tạo ăn vội, chẳng mấy chốc đường huyết tăng khiến đầu óc choáng váng, lại thêm nắng hắt vào khiến cô càng buồn ngủ hơn.

Cô dựa vào cột đình hóng gió gà gật, rốt cuộc cũng nghe được tiếng bước chân dồn dập.

Khương Tạo còn chưa kịp mở miệng, đã thấy nam trợ lý chạy về phía mình.

Nam trợ lý chạy một mạch tới, quả nhiên thấy cô đang đợi ở đây, xin lỗi rối rít: "Cô Khương! Xin lỗi, xin lỗi, để cô đợi lâu rồi."

Khương Tạo nghiêng đầu, thoáng nhìn ra sau lưng anh ta, không thấy ai khác: "Sao lại là anh đến?"

"Là thế này." Nam trợ lý mặc vest chạy một quãng đường dài nên mệt bở hơi tai, giải thích: "Cuộc họp của sếp Tạ vẫn chưa kết thúc, vốn dự kiến trước giờ nghỉ trưa là xong, kết quả nội dung cuộc họp cần thảo luận nhiều hơn tưởng tượng."

"Ngài ấy cũng vào phòng họp từ 9h đến giờ vẫn chưa ra, vừa nãy mới kêu tôi qua giải thích tình hình với cô một chút."

Khương Tạo chùng vui: "Ồ..."

Phiền thật, không lẽ lại phải gặp riêng nữa sao?

Nam trợ lý thấy vẻ mặt buồn thiu của cô, vội vàng an ủi: "Sếp Tạ nhờ tôi chuyển lời, nói phiền cô hôm nay tan làm xuống chỗ đậu xe VIP hầm B2 đợi, ngài ấy sẽ đưa cô ăn tối."

Khương Tạo hơi trợn mắt, vẻ kinh ngạc trông cực kỳ linh động: "Hả?"

Lại còn hẹn riêng? Muốn cô lấy thời gian tan làm quý báu của mình để đi ăn cơm với người đó á? Thôi đừng.

Nam trợ lý tưởng cô vui mừng, gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, tôi sẽ đặt nhà hàng ngon nhất cho hai vị, chúc hai người bữa tối vui vẻ trước, tôi về phòng họp đây."

Nói xong, nam trợ lý kết bạn Wechat với cô, rồi chạy biến đi. 

Để lại Khương Tạo ngồi chết trân tại chỗ, siết tay trắng bệch. 

Anh tốt nhất đừng có mà cố tình kiếm cớ chỉ để rủ cô đi ăn đấy!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc