Vở Hài Lãng Mạn

Chương 12: Xin lỗi, anh không phải mẫu người lý tưởng của tôi

Trước Sau

break

Tạ Lịch Thăng ước lượng hộp tai nghe, trong đầu lướt qua khuôn mặt trắng trẻo nhỏ cỡ bàn tay kia, không tỏ ý kiến: "Cũng thường thôi."

"Thường thôi? Thường là thế nào?" Triệu Dương Thành còn chưa kịp lèo nhèo đã bị anh cúp máy không thương tiếc.

Tạ Lịch Thăng ném chiếc tai nghe nhặt được vào hộp đựng đồ, khởi động xe. 

Dáng vẻ không thay đổi mấy, nhưng mồm mép thì lợi hại hơn không ít.

Nhớ lại lúc Khương Tạo ngồi đối diện, miệng lưỡi hùng hổ dọa người nhưng mắt cứ lảng sang chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào anh. 

Anh cong đuôi mắt cười cho qua chuyện.

Vẫn chẳng tiến bộ được bao nhiêu.

...

Thứ Hai, Khương Tạo đến công ty ký hợp đồng. 3/4 nhân viên phòng k ế hoạch đều chọn theo Vân Thăng rời khỏi Nam Thành. 

Cân nhắc tình hình đặc thù, Vân Thăng đã cấp cho mọi người một khoản trợ cấp nhà ở rất khả quan, đủ để mọi người tìm được chỗ ở ngắn hạn phù hợp tại thành phố Tần Nam.

Lúc ăn trưa, Khương Tạo nhìn chằm chằm vào số điện thoại người đặt bàn xin được từ nhà hàng, do dự không biết có nên gọi cho Tạ Lịch Thăng để đòi lại chiếc tai nghe mình bỏ quên ở đó hay không.

Nói thật hôm đi xem mắt cô đã nói tuyệt tình như thế là vì nghĩ sẽ không còn liên quan gì nữa, ai ngờ đâu... 

Haizz, không đòi lại thì phải mua cái mới, lại tốn một khoản...

Khương Tạo cắn răng bấm gọi, chuông reo rồi bắt máy, nhưng giọng nói truyền đến lại nằm ngoài dự đoán của cô. 

Là một giọng nam xa lạ, nói tiếng phổ thông pha chút giọng điệu vùng Giang Chiết, trong trẻo vui tươi: "Alo~ Ai đấy ạ?"

Bệnh sợ xã hội của Khương Tạo bỗng nhiên tái phát, cô lắp bắp nói nhầm số rồi cúp máy. 

Còn không để số điện thoại của mình! Bệnh hoạn gì thế? 

Thôi, coi như bố thí cho anh.

Hai tuần trước khi rời Nam Thành, Khương Tạo sang nhượng lại căn phòng hiện tại, chia tay người bạn cùng nhà luôn vui vẻ hòa đồng, hoàn thành nốt những công việc cuối cùng ở Phi Đạt.

Khi bước lên chuyến tàu cao tốc đến thành phố Tần Nam, Khương Tạo nhìn lại thành phố này lần cuối, cảm thấy thấp thỏm về cuộc sống mông lung trước mắt. 

Cô cắm chiếc tai nghe có dây cũ kỹ vào nghe nhạc, thầm nghĩ quyết định rời khỏi Nam Thành ít nhất có một cái lợi — sẽ không bao giờ gặp lại Tạ Lịch Thăng nữa.

...

Sau hai ngày ổn định chỗ ở, vào thứ Hai của tuần mới, tất cả nhân viên cũ của Phi Đạt mới gia nhập tập trung báo danh tại phòng Kế hoạch.

Giám đốc phụ trách sắp xếp cho họ ăn mặc chỉn chu, thông báo rằng cấp trên rất coi trọng phòng Kế hoạch, sáng nay sẽ đặc biệt đến thăm hỏi động viên.

Nhân viên mới và cũ của phòng Kế hoạch tập trung tại phòng họp lớn thứ hai của công ty trên tầng 37 để đợi lãnh đạo ghé thăm.

Các nhân viên ngồi sát nhau, thì thầm to nhỏ. 

Khương Tạo nhìn bảng giới thiệu sản phẩm Vân Thăng vừa được phát xuống, là một người mù công nghệ, cô cảm thấy hoa mắt chóng mặt với những thuật ngữ dày đặc trên đó.

Chỉ riêng việc nhớ hết chức năng của tất cả sản phẩm Vân Thăng đã đốt sạch neuron thần kinh rồi... liệu sau này mình có đảm nhiệm nổi công việc không đây?

Lê Lê ở bên cạnh cô chẳng rảnh đâu mà xem tài liệu, rung đùi nhìn ra cửa, không biết đang kích động cái gì.

Khương Tạo liếc cô ấy: "Cậu làm gì đấy?"

Lê Lê nói: "Đợi CEO chứ làm gì."

Khương Tạo cười trộm: "Đợi ông ấy làm gì? Cậu muốn ông ấy giới thiệu món tủ trong căng tin Vân Thăng cho cậu à?"

"Gì thế, trước khi đến cậu không lên mạng tìm kiếm mấy bài báo liên quan đến Vân Thăng sao?" Cô ấy nói nhỏ: "CEO của Vân Thăng là một đại soái ca siêu cấp vô địch đấy! Ở cái tầm chỉ cần đăng một tấm ảnh là thành hot boy mạng luôn."

"Hả?" Đối phương nói khoa trương như vậy, lòng hiếu kỳ của Khương Tạo cũng rục rịch: "Có link không?"

"Để tớ cho cậu xem, đẹp trai đến mức tớ cảm thấy đi làm cũng có động lực." Lê Lê móc điện thoại ra, còn chưa kịp mở bài báo đó thì cửa phòng họp truyền đến tiếng động.

Cấp trên đến rồi.

Hai người ngừng nói chuyện, đồng loạt ngẩng đầu nhìn sang. 

Khoảnh khắc Tạ Lịch Thăng mặc bộ vest ôm dáng bước vào phòng họp, nhịp tim của Khương Tạo hẫng đi một nhịp.

Cái...

Tạ Lịch Thăng được đám lãnh đạo cấp dưới vây quanh, ngồi xuống vị trí chủ tọa, anh dùng một tay cởi hai cúc áo vest, nhàn nhạt quan sát cả phòng.

Nơi ánh mắt anh đi qua nhanh chóng chìm vào im lặng.

Khi ánh mắt người đàn ông quét đến phía mình, cổ Khương Tạo lập tức toát mồ hôi hột, đôi mắt cứ trợn tròn mãi. 

Sao... có thể.

Ngón tay thon dài của Tạ Lịch Thăng cầm micro đầy thu hút, sau đó giơ tay ra hiệu: "Nhân viên mới của phòng Kế hoạch, giơ tay tôi xem nào."

Mọi người thi nhau hăng hái giơ tay, hy vọng được chú ý, chỉ có người nào đó ở góc phòng giơ tay nhưng đầu lại chôn sâu xuống ba thước đất.

Điểm nhìn của anh từ từ di chuyển, rồi dừng lại, bỗng nhiên dấy lên chút ý vị thâm sâu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc