Tạ Lịch Thăng thoải mái ngả người ra sau, đối với hai chữ "thiên tài" này hoàn toàn không khiêm tốn chút nào.
Nửa cười nửa không, dường như rất hài lòng vì mình đã thắng được trận đấu khẩu này.
Khương Tạo đeo túi lên, đứng dậy định rời đi thì đối phương lại lười biếng buông một câu: "Này."
Anh nhếch mép: "Cần tôi liên lạc với Ngụy Nguyên giúp cô không?"
"???"
Hai má cô tức khắc nóng bừng, quay đầu lườm anh.
Anh mà là người tôi trồng cây chuối ăn phân!
...
Đi thang máy từ nhà hàng xuống, Khương Tạo cảm thấy như vừa bị lột một lớp da. Khó khăn lắm mới lấy hết can đảm đi xem mắt, lại gặp phải thứ xui xẻo như vậy.
Cô bước vào tàu điện ngầm ngồi xuống, tựa đầu vào tấm kính thất thần.
Biển quảng cáo đèn LED bên ngoài cửa sổ hơi phai màu, có vẻ đã từ hai năm trước, tình cờ lại là biển quảng cáo của "Vân Thăng" - công ty đã thu mua công ty cô.
Một bức tranh tiến hóa của loài người với các các yếu tố UAV nằm trên màn hình, dòng chữ đi kèm rất ngắn — "Con người muốn sở hữu bầu trời, nên quyết định đi bằng hai chân."
Câu quảng cáo này cô không hề xa lạ.
Năm tư đại học, lần đầu tiên thi cao học cô bị sốt cao, sốt đến mơ hồ không đọc nổi đề bài, thi xong bước ra đã biết chẳng cần dò đáp án, bản thân chắc chắn trượt rồi.
Mùa đông năm đó rất lạnh, cô choáng váng ngồi ở bến xe, đeo khẩu trang khóc không thành tiếng, không biết nên đi đâu, cũng không biết tương lai ở đâu.
Cô định xoay về phía tấm kính quảng cáo để lau nước mắt, quay đầu lại thì nhìn thấy tấm ảnh này.
Dòng quảng cáo đó in sâu vào đáy mắt.
Lúc đó Vân Thăng có lẽ chỉ là một công ty nhỏ mới khởi nghiệp, cô chưa từng nghe qua thương hiệu này, nhưng vì câu quảng cáo đó mà nhớ kỹ cái tên Vân Thăng.
Sau đó cô treo câu nói này trước bàn học, quyết định chọn hoãn tốt nghiệp ở lại trường, thi lại một năm nữa. Những lúc học hành mệt mỏi, cô ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy câu nói này.
Con người muốn sở hữu bầu trời, nên quyết định đi bằng hai chân.
Cho dù mục tiêu muốn thực hiện có cao xa đến đâu, cũng phải bắt đầu từ bước đi nhỏ bé nhất ở hiện tại.
Cho nên cô vẫn luôn rất muốn biết người lên ý tưởng cho câu quảng cáo này là ai, nếu có thể, cô rất muốn gửi tin nhắn riêng để cảm ơn.
Tàu điện ngầm chạy nhanh vun vút, Khương Tạo nhớ lại sự giễu cợt công khai của Tạ Lịch Thăng về bằng cấp của mình ban nãy, bỗng nhiên dấy lên một luồng sức mạnh phản nghịch.
Chỉ vì chút chuyện vặt vãnh đó mà không muốn quay lại Tần Nam, rồi từ bỏ sự nghiệp phát triển, vậy sự nỗ lực của cô từ thi đại học đến khi tốt nghiệp thạc sĩ bao nhiêu năm qua rốt cuộc là vì cái gì?
Khương Tạo móc điện thoại ra, gửi cho đồng nghiệp Lê Lê một tin nhắn Wechat: [Tớ quyết định giống cậu, sẽ gia nhập Vân Thăng.]
...
Sau khi thong thả tận hưởng xong bữa trà chiều bên sông, trời chập choạng tối, Tạ Lịch Thăng xoay chìa khóa xe đi xuống bãi đậu xe rời đi.
Vừa ngồi vào ghế lái nội thất màu đỏ sẫm của chiếc xe thể thao, điện thoại của bạn thân Triệu Dương Thành gọi tới.
Anh bắt máy, dựa vào ghế lái hóng gió điều hòa, có chút lạnh lẽo: "Làm gì."
"Cò hỏi làm gì! Xem mắt thế nào? Cậu có làm được cái kiểu ấn tượng vừa không tệ nhưng lại khiến đối phương không muốn gặp lại lần nữa không?"
Triệu Dương Thành rất đau đầu: "Tôi biết cậu chắc chắn sẽ không chịu thay tôi đi xem mắt hộ lần nữa, cho nên phải bức lui đằng gái trong một lần duy nhất."
Tạ Lịch Thăng dựa vào lưng ghế, nhắm mắt: "Ừ, vì thay cậu mà tôi bị cô ấy sỉ nhục một trận ra trò."
Bên phía Triệu Dương Thành im lặng hai giây: "Hả?"
Anh nhớ lại những lời của Khương Tạo, lông mày giật giật, cơ hàm cứng lại: "Phải đấy, chê tôi xấu."
Triệu Dương Thành lại im lặng, lần này lâu hơn.
"..."
"Phụt ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!! Cái gì? Chê cậu xấu?! Cậu á?"
"Không được rồi vãi chưởng, phải đăng một cái status, chúc mừng sếp Tạ hể hả nhận trải nghiệm bị từ chối vì xấu trai trong lần đầu đi xem mắt!"
Tạ Lịch Thăng trợn mắt, trù tính lộ trình lái xe qua đâm cho Triệu Dương Thành tàn phế: "Người chết đang nói chuyện đấy à?"
"Cậu xem, lại cáu." Đối phương cười không thở nổi: "Cô gái này là thần thánh phương nào vậy, tôi hối hận vì không tự mình đi rồi."
"Trong mắt cô ấy, tôi còn là đồ xấu xí, cậu mà đi." Anh móc từ túi ra chiếc tai nghe ai đó vội vã đánh rơi lúc nãy, vỏ tai màu hồng lông xù trông cực kỳ lạc quẻ trong tay anh: "Cô ấy chắc phải báo cảnh sát tố cáo cậu cố ý bôi nhọ bộ mặt thành phố Nam Thành."
"Đừng thế chứ, nghĩa phụ không chịu nổi sự mất mặt này đâu."
Triệu Dương Thành: "... Đừng có trút giận lên đầu tôi."
"Này, kể nghe xem nào, trông thế nào? Chê cậu xấu thì chắc chắn là mỹ nữ tuyệt sắc nhỉ."