"Thời gian còn nhiều." Anh nói: "Mọi người lần lượt tự giới thiệu bản thân đi nhỉ?"
Trợ lý đứng sau lưng Tạ Lịch Thăng lộ ra vẻ ngạc nhiên, rõ ràng đây là tiết mục nằm ngoài quy trình cuộc họp ban đầu.
Phòng họp bỗng chốc biến thành hiện trường phỏng vấn nhóm, tự giới thiệu là thứ mà chẳng ai chuẩn bị trước. Không ngờ CEO lại đột nhiên tung ra chiêu này, là muốn khảo nghiệm khả năng diễn đạt, hay là bản lĩnh ứng biến và tự tiếp thị năng lực làm việc của họ đây?
Người có thể dẫn dắt Vân Thăng tiến bộ vượt bậc quả nhiên không tầm thường!
Có người vội vàng lôi điện thoại ra bắt đầu soạn nháp, vắt óc suy nghĩ để gây ấn tượng tốt với ông chủ.
Tạ Lịch Thăng dựa lưng vào ghế da, nam trợ lý phía sau lập tức mời nhân viên mới đầu tiên bên phía tay trái bắt đầu phần giới thiệu.
Khương Tạo trốn trong góc, nhắm mắt ảo não, chỉ hận không thể đào cái hố chôn mình ngay tại chỗ.
Đối tượng xem mắt bị cô mỉa mai châm chọc từ chối, hai tuần sau lại trở thành lãnh đạo của mình, có nhầm không vậy...?
Các đồng nghiệp lần lượt đứng lên giới thiệu lý lịch và thành quả công việc. Tạ Lịch Thăng ngồi ở vị trí trung tâm, tư thế tùy ý, vẻ mặt từ đầu đến cuối không hề thay đổi, khiến người ta không thể đoán được cảm xúc.
Rốt cuộc anh có nhìn thấy cô không? Tim Khương Tạo đập thình thịch khó chịu, mặt nóng ran như bánh bao sắp hấp chín.
Hoàn toàn có lý do để nghi ngờ Tạ Lịch Thăng cố ý.
Khương Tạo lén nhìn khuôn mặt ra vẻ đạo mạo của anh, cứ như đang chờ xem lát nữa cô sẽ đối mặt với anh thế nào.
Sắp đến lượt cô rồi, khi các đồng nghiệp lần lượt đứng lên, cô có thể cảm nhận được tầm mắt của người đàn ông kia đang nhích dần về phía mình.
Từ lâu cô đã rất sợ phải nhìn thẳng vào mắt Tạ Lịch Thăng, bởi vì khả năng quan sát của đôi mắt đó có thể nhìn thấu một người không giỏi ngụy trang như cô chỉ trong tích tắc, sau đó lại lộ ra vẻ cợt nhả đầy tính sỉ nhục.
Ở một số phương diện, người đàn ông này như sinh ra để khắc chế cô vậy.
Cảm giác cấp bách tăng lên từng giây từng phút, Khương Tạo ôm lấy cái dạ dày đang quặn thắt, thì thầm với Lê Lê bên cạnh: "Tớ đau bụng quá, đi vệ sinh một lát."
Lê Lê ngạc nhiên, nói nhỏ: "Nhưng sắp đến cậu rồi, cậu muốn báo cáo sau à?"
"Không..." Cô liếc nhanh về phía không xa, khom lưng đứng dậy: "Lát nữa nếu có ai hỏi, cậu cứ bảo bỏ qua tớ là được."
"Ồ." Lê Lê chớp mắt, không nhận ra sắc mặt kỳ lạ của cô: "Khó khăn lắm mới có cơ hội thể hiện bản thân mà, thôi được rồi cậu đi đi."
Vì thế Khương Tạo lại chuồn mất.
Mặc dù mỗi lần trốn chạy, trong đầu cô đều hiện lên hai luồng suy nghĩ đánh nhau, một mặt cảm thấy bản thân thật vô dụng, mặt khác lại tự nhủ dù sao mình cũng là loại người như thế rồi.
...
Vì chỉ đau bụng do căng thẳng, nên Khương Tạo chỉ ngồi trên nắp bồn cầu, kiên trì trốn cho đến khi cuộc họp kết thúc.
Đợi Lê Lê nhắn tin báo tan họp, Khương Tạo mới lề mề bước ra khỏi nhà vệ sinh, rửa tay rồi rẽ vào phòng trà bên cạnh.
Cô rút một chiếc cốc giấy hứng nước, mặt ỉu xìu như bùn nhão, trong lòng thầm mắng chửi.
Trốn trời trốn đất, trốn hẳn vào công ty của Tạ Lịch Thăng thì tính là cái gì.
Nước ấm chảy vào dạ dày làm dịu đi không ít cảm giác khó chịu, Khương Tạo rất giỏi tìm ra chút lợi ích trong hoàn cảnh bất lợi để tự an ủi mình. Ít nhất anh là CEO đứng đầu, công ty lớn như vậy, cơ hội chạm mặt nhau gần như chẳng có.
Lùi một vạn bước, nhỡ đâu trong cuộc họp anh căn bản không chú ý đến mình thì sao... Đúng...
Chữ "thế" còn chưa kịp nảy ra khỏi đầu, đã có người đẩy cửa phòng trà. Khương Tạo nghe thấy tiếng quay đầu lại, chạm ngay phải ánh mắt của người đàn ông vừa bước vào.
!!!
Rõ ràng phòng trà chỉ có hai người họ, nhưng khoảnh khắc Tạ Lịch Thăng bước vào, không gian rộng lớn dường như bị chiếm mất hơn nửa.
Khương Tạo rụt người về phía sau, lưng chạm vào vách tường.
Phòng trà hình chữ nhật, cô bị dồn vào đường cùng.
Đối phương không có biểu hiện gì, cô cúi đầu co cụm trong góc, cố gắng giảm bớt sự tồn tại.
"..."
Tạ Lịch Thăng thao tác trên máy pha cà phê một lúc, rút cốc giấy đặt dưới vòi chảy, dường như chẳng hề coi người bên cạnh ra gì.
Sự phớt lờ của anh ngược lại khiến Khương Tạo thở phào nhẹ nhõm.
Khương Tạo muốn giả vờ như không có chuyện gì mà rời đi, làm bộ vứt cốc giấy xuống, ngay khi cái cốc rời tay thì giọng nam bình thản vang lên:
"Ngày đầu đi làm đã trốn họp?"
Cô lập tức kéo còi báo động, không dám ngẩng đầu nhìn anh, khúm núm xin lỗi: "Xin lỗi, bụng tôi không được thoải..."
Chưa nói hết câu, trong tầm mắt rủ xuống bỗng nhiên chen vào một đôi giày da nam. Khương Tạo giật mình, ngẩng đầu đụng phải đôi mắt Tạ Lịch Thăng đang cụp xuống nhìn mình.