Vợ Chỉ Đâu Tui Cắn Đó!

Chương 4

Trước Sau

break

Giọng y rất khẽ: "Tôi mà buồn thì không biết bản thân sẽ làm ra chuyện gì đâu."

Trần Phong Khải ôm cổ ngồi dậy, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: 

"Không vấn đề gì, tôi đưa cậu đi tìm ngay!" 

Nhưng trong lòng anh ta thực chất chẳng ôm hy vọng gì mấy, con chó ngốc kia chạy ra ngoài lâu như vậy không về, e là lành ít dữ nhiều.

Anh ta đang rầu rĩ không biết nên tháo chạy thế nào, nào ngờ cửa chính đột nhiên bị tông mở, một chú chó Husky tâm trạng đang rất tốt tung tẩy bước vào.

Nhìn thấy bóng dáng hai người, cái chân định bước vào của nó khựng lại giữa không trung, trên mặt hiện rõ vẻ chột dạ như kiểu bị bắt quả tang tại trận.

Hỏ, làm cái gì mà tụ tập đông đủ thế này.

Trần Phong Khải ngoài cười nhưng trong không cười nhìn con Husky này, chính cái thứ chết tiệt này suýt chút nữa hại chết ông đây, anh ta nhịn không được nói: 

"Lần sau trông chó cho kỹ vào, đừng có để mất rồi lại đổ vấy cho người khác."

Kỳ Mặc không màng tới Trần Phong Khải, ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào Mục Tam Thất, giọng nói không nghe ra cảm xúc: 

"Trốn ra ngoài chơi vui lắm à?"

Mục Tam Thất bỗng dưng có cảm giác tội lỗi như kiểu lén lút ra ngoài hái hoa ngắt cỏ rồi bị "nóc nhà" tóm sống. Trong sự chột dạ lại pha chút lý lẽ hùng hồn, nó gâu gâu lên hai tiếng: 

"Rõ ràng là tôi sợ làm anh thức giấc mới thoát khỏi dây xích, sao có thể coi là trốn đi được chứ?"

Nói thì nói vậy, nhưng nó vẫn thận trọng tiến lại gần, dụi dụi vào đầu gối chủ nhân.

Kỳ Mặc bỗng mỉm cười, nụ cười không mang theo chút cảm xúc nào, giống như đã hết giận. Tay y nhẹ nhàng xoa nắn đầu và cằm của con Husky.

Mục Tam Thất chỉ thấy một luồng khoái lạc kỳ quái ập đến, bàn chân sướng đến mức không kìm được mà xoè ra. Giây tiếp theo, lực tay đột nhiên tăng nặng, một luồng chưởng phong ập tới, đầu Mục Tam Thất bị tát vẹo sang một bên.

"Chó ngốc, còn dám lén lút ra ngoài nữa thì cứ đợi chết đi."

Kỳ Mặc chậm rãi lên tiếng, tông giọng mang theo vài phần nghiêm túc đến lạ lùng.

Mục Tam Thất vẫn còn chìm trong sự ngỡ ngàng vì bị đánh, trong con ngươi xanh thẳm ẩn chứa ba phần kinh hãi, năm phần mờ mịt cùng hai phần uỷ khuất.

Kỳ Mặc thế mà lại đánh nó, Kỳ Mặc còn dám tát vào mặt nó nữa chứ...

Ngày tháng thế này thì sống làm sao được nữa!!!

Bị ăn một tát, Mục Tam Thất ôm cục tức đến tận nửa đêm. Nó điên cuồng cắn xé tấm thảm để xả giận. Nó làm vậy rốt cuộc là vì ai, chẳng phải là để Kỳ Mặc được ngủ thêm một lát sao? Cái đồ Kỳ Mặc này thế mà không biết ơn, còn tát nó một phát rõ đau.

Uất ức, xót xa...

"Đinh" một tiếng, trước mắt đột nhiên xuất hiện một bảng điều khiển.

[Có muốn bật livestream chat không?]

Không đợi Mục Tam Thất lựa chọn, cùng với ba giây đếm ngược kết thúc, một bảng điều khiển hiện ra trước mắt, các dòng bình luận bắt đầu chạy cuồn cuộn trên đó.

[Hê, phòng livestream của người mới mở rồi à... Đệch, sao lại là một con chó???]

[Lạ đời thật sự, giờ phòng livestream đã biến thái đến mức độ này rồi cơ à!]

[Cuốn đấy, lần đầu tiên thấy streamer là chó.]

Mục Tam Thất chỉ cảm thấy đầu óc lùng bùng, các dòng bình luận trôi nhanh đến hoa cả mắt. Có người hỏi nó biết bắt tay không, có người bắt nó biểu diễn lạy mừng năm mới, còn có người bắt nó sủa mấy tiếng.

Cứu mạng, cái thứ này có tắt đi được không vậy!!

Dường như cảm nhận được tiếng lòng của nó, bảng điều khiển hiện thông báo “Livestream chat đã ẩn", trước mắt lại trở về sự yên tĩnh.

"Két ——"

Một tiếng động khẽ vang lên, cửa phòng lặng lẽ mở ra một khe hở nhỏ.

Giữa khe hở, một cái gáy thắt bím đuôi sam lộ ra, nhìn chằm chằm vào trong phòng.

"Có thấy mặt của tôi đâu không..." Lời còn chưa dứt, cái đầu người phụ nữ lại một lần nữa đối diện với khuôn mặt chó quen thuộc.

Người phụ nữ: "..." Hay lắm, vừa ra cửa đã gặp lại cố nhân.

"Mặt của tôi..."

Lời vẫn chưa dứt, cái đầu người đàn bà lại bị đá bay thêm lần nữa.

Mục Tam Thất vốn đang trong cơn giận, nhìn thấy cái đầu người xấu xí kia lần nữa liền không thèm do dự, tung một cước đá bay luôn.

Chưa xong nữa hả, không biết đuổi tới tận nhà là mất lịch sự lắm à!

Cái đầu lần này lăn lông lốc ra xa, không còn động tĩnh gì nữa.

Mục Tam Thất quay người trở lại phòng, "hạ mình" bước lên tấm thảm đã bị mình cắn cho biến dạng, nằm bò lên đó thở dài thườn thượt.

Kỳ Mặc thế mà lại biết tát vào mặt nó rồi, ngày tháng sau này thật sự càng lúc càng khó sống.

Nó cảm thấy đêm nay mình chắc chắn sẽ mất ngủ, nhất định sẽ trằn trọc không ngừng nghĩ về chuyện này.

Mà Kỳ Mặc chính là kẻ tội đồ đó!

Gió ngừng thổi từ lúc nào không hay, bóng tối bên ngoài dần tan biến, phía đông bắt đầu nhuốm một lớp ánh vàng.

Mục Tam Thất nằm ngửa bốn chân lên trời ngủ rất say sưa. Nó dùng móng vuốt quẹt quẹt mũi, nhịn không được hắt hơi một cái rồi tỉnh hẳn.

Nó lật người đứng dậy vươn vai một cái, lúc này mới quan sát trong phòng. Trần Phong Khải đã không còn ở đó nữa, còn Kỳ Mặc đang ngồi bên giường dường như đang đợi nó tỉnh lại. Căn phòng lạnh lẽo vắng lặng, ánh mắt Kỳ Mặc rơi vào một khoảng không nào đó, giống như đang suy nghĩ, cũng giống như chỉ đơn thuần thẫn thờ.

"Gâu gâu gâu gừ!" Chào buổi sáng nhé, chủ nhân yêu dấu của ta~

Nhận thấy nó đã tỉnh, Kỳ Mặc khẽ nói: "Hình như bên ngoài xảy ra chuyện rồi."

Mục Tam Thất theo sau Kỳ Mặc cùng đi ra ngoài. Trong sân, Trần Phong Khải cùng mọi người đang vây quanh cửa một căn phòng. Cô gái tóc uốn đứng cạnh Trần Phong Khải, sắc mặt hai người khó coi y hệt nhau.

Khứu giác của chó rất nhạy bén, Mục Tam Thất từ xa đã ngửi thấy một mùi máu tanh nồng. Lại gần thì mùi càng nặng hơn, cửa phòng mở toang, ba người bên trong đều đã chết.

Ba cái xác nằm ngổn ngang trong phòng, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi, trên tường còn có vài dấu bàn tay đẫm máu, giống như sau khi mất đầu, bọn họ còn vùng vẫy chạy thêm vài vòng vậy.

Người đàn ông mặc vest chân run lẩy bẩy, lần đầu tiên chứng kiến người chết, lại còn là những cái xác chết thảm như vậy khiến dạ dày gã đảo lộn, không nhịn được mà "oẹ" một tiếng nôn thốc nôn tháo.

Cô gái tóc uốn ghét bỏ lùi ra xa một chút, nhưng lại thấy Kỳ Mặc bước qua đám đông đi tới, nửa quỳ xuống rồi cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên hai cái xác.

"Vết thương chí mạng: phần cổ đứt lìa. Tại mép vết cắt khoảng hai centimet có thể thấy tổ chức hạt tăng sinh cục bộ, hình thái phát triển hơi chậm."

"Tổ chức hạt?" Một thiếu niên đeo kính đột nhiên lên tiếng. Cậu ta đẩy gọng kính, dáng vẻ rất chuẩn dân tự nhiên, lời nói cũng rất bình tĩnh và có trình tự: "Đó chẳng phải là thứ chỉ mọc ở vết thương người sống sao? Đầu anh ta đã mất rồi mà..."

Kỳ Mặc: "Ở đây dù sao cũng không thể dùng lẽ thường để phán đoán. Tôi cho rằng sau khi mất đầu, có lẽ bọn họ vẫn còn sống trong một khoảng thời gian ngắn, thời gian sống không dưới hai giờ."

Mọi người rùng mình một cái, cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng!

Nhìn lại những vết máu hỗn loạn trong phòng, tình cảnh đêm qua thật sự không dám nghĩ kỹ, có người không kìm được lại nôn thêm một trận tại chỗ.

Trần Phong Khải nhìn Kỳ Mặc với ánh mắt vi diệu, đầy ẩn ý nói: "Cậu cũng am hiểu gớm nhỉ."

Sắc mặt Kỳ Mặc không có gì thay đổi, vẫn là vẻ nhợt nhạt thờ ơ đó: "Cũng thường thôi, tôi thích xem các chương trình về pháp luật."

Cô gái tóc uốn bịt mũi, hỏi những người ở phòng bên cạnh xem đêm qua có gì bất thường không.

Ba người ở phòng bên sắc mặt trắng bệch, hốt hoảng lắc đầu.

"Không có, hôm qua khá yên tĩnh, không có động tĩnh gì cả."

Cô gái tóc uốn: "Chắc chắn chứ?"

"Chắc chắn. Nửa đêm trước Vương Văn ngáy khá to, nửa đêm sau thì anh ta im lặng hẳn, không ngáy nữa. Cho nên bên cạnh mà có động tĩnh gì thì chúng tôi chắc chắn phải nghe thấy."

"Vương Văn?" Tóc xoăn đột nhiên nhíu mày hỏi: "Nửa đêm sau các người ngủ cùng Vương Văn à?"

"Đúng vậy, có chuyện gì sao?"

Nét mặt cô gái tóc uốn trở nên kỳ lạ: "Vương Văn đã chết từ đêm qua rồi." Cô ta chỉ về phía cây dương cách đó không xa: "Vừa nãy chưa nói với các người, sau cái cây kia cũng có một cái xác, chính là Vương Văn, chắc là chết khá lâu rồi."

Mọi người tức khắc cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương! Hai người phụ nữ ở cùng phòng với Vương Văn lại càng sợ hãi đến mức ngã quỵ xuống đất, nếu Vương Văn đã chết từ tối qua, vậy thì thứ ở chung phòng với bọn họ rốt cuộc là cái gì?

Lúc này, thiếu niên đeo kính lên tiếng: "Hôm qua tôi nghe thấy một vài tiếng động."

Cậu ta tiếp tục: "Nửa đêm qua trên hành lang có tiếng vang, lộc cộc lộc cộc, thấp thoáng còn có tiếng phụ nữ, nhưng nghe không rõ lắm."

"Tiếng phụ nữ? Là tân nương sao?" Cô gái tóc uốn trầm ngâm.

Mục Tam Thất nghe vậy liền ngẩng đầu lên. Phụ nữ? Nó không khỏi liên tưởng đến cái đầu phụ nữ bị mình đá văng hôm qua, xem ra sau khi bị đá đi, cái đầu đó lại chạy sang căn phòng này.

Cô gái tóc uốn tiếp tục hỏi han những người khác, Mục Tam Thất buồn chán mài mài móng vuốt. Nó cũng chẳng có ý định nói ra chuyện ngày hôm qua, dù sao thì khác biệt chủng tộc, không thể giao tiếp mà.

Tuy nhiên, Trần Phong Khải đột nhiên ngồi xổm xuống trước mặt nó, ra vẻ ngứa tay gãi gãi cằm nó.

"Mục Tam Thất, đêm qua ra ngoài có phát hiện gì không."

"Gâu." Mục Tam Thất nhìn cũng không thèm nhìn anh ta, sủa một tiếng chiếu lệ.

"Quả nhiên là chẳng biết cái gì cả, đúng là đồ chó ngốc." Trần Phong Khải nói.

Mục Tam Thất: "???"

Ngay khoảnh khắc Trần Phong Khải quay người đi, một cái bàn chân lông lá đè nặng lên eo anh ta. Mục Tam Thất móc từ trong túi của Kỳ Mặc ra một cái nút bấm giao tiếp cho thú cưng, móng vuốt ấn xuống.

"Đồ ngốc.”

Trần Phong Khải: "..." Anh ta là đang bị một con chó sỉ nhục sao?

Anh ta quay sang hỏi Kỳ Mặc: "Tôi có thể tẩn con chó này của cậu một trận không?"

Kỳ Mặc không trả lời, nghĩ cũng biết là không thể nào. Trần Phong Khải chỉ đành hậm hực nói: "Được thôi, con chó này của cậu cũng cá tính đấy."

"Nó rất thông minh." Kỳ Mặc chợt nhớ ra điều gì đó, lôi từ trong ba lô ra một túi nút bấm giao tiếp cho thú cưng.

Y xóa sạch nội dung cũ của các nút bấm, ghi âm lại ba từ mới —— "Đúng", "Không", "Không biết", sau đó bày ba cái nút ra trước mặt Mục Tam Thất.

Trần Phong Khải khóe miệng giật giật: "Cậu không định thật sự cùng một con chó phân tích vụ án đấy chứ?"

Mục Tam Thất quyết định phô diễn cho anh ta thấy một chút, nó lười biếng ấn nút: "Đúng, đồ ngốc."

Mặt Trần Phong Khải đen lại.

Kỳ Mặc: "Hôm qua ra ngoài có gặp chuyện gì lạ không?"

"Đúng."

"Mày đã gặp thứ giết những người này?"

Mục Tam Thất suy nghĩ một chút, lại ấn nút "Đúng".

"Là tân nương?"

Mục Tam Thất ngẫm nghĩ một lát, lần này nó ấn nút "Không biết".

Kỳ Mặc nhạy bén nắm bắt được điểm mấu chốt: "Thứ mày nhìn thấy có bề ngoài là nữ giới?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc