Vợ Chỉ Đâu Tui Cắn Đó!

Chương 5

Trước Sau

break

Nếu thứ đó có vẻ ngoài không phân rõ được giới tính, Mục Tam Thất hẳn sẽ trực tiếp trả lời là “Không”, chứ không phải “Không biết”. Chỉ khi đối phương mang hình dáng phụ nữ, nó mới do dự không rõ liệu đó có phải là tân nương hay không.

“Gâu!” Mục Tam Thất sủa một tiếng tỏ vẻ tán đồng.

A đúng đúng đúng!

Chứng kiến màn giao lưu không rào cản giữa một người một chó, sắc mặt Trần Phong Khải dần trở nên nghiêm túc. Ngay cả anh ta còn chẳng nắm bắt được thông tin mấu chốt trong câu trả lời đó, vậy mà Kỳ Mặc lại có thể lập tức giải mã được hàm ý sâu xa.

Bất kể là đôi bên đã sớm bồi dưỡng được sự ăn ý hay chưa, anh ta cũng thầm cảm phục sự nhạy bén này.

Thông qua màn hỏi đáp, mọi người dần phác họa được diễn biến chuyện xảy ra tối qua. Tuy chưa trọn vẹn nhưng những thông tin cơ bản đã khá rõ ràng.

Cô gái tóc uốn kiểm tra gốc cây dương một lượt nhưng không phát hiện được gì, cô ta lắc đầu với Trần Phong Khải. Xem ra chỉ khi màn đêm buông xuống mới có thể nhìn ra manh mối.

Chết nhiều người như vậy, chẳng ai còn tâm trạng dùng bữa sáng. Cô gái tóc uốn trực tiếp dẫn mọi người vào trong thôn, tìm đến một sân vườn có dán chữ “Hỷ”.

“Nhiệm vụ chính có hai cái, tuy không có điểm tích lũy nhưng bắt buộc phải hoàn thành. Một là tìm được tân nương mất tích, hai là giúp dân làng trang trí lễ đường. Chúng ta làm cái thứ hai trước.”

Rất nhanh sau đó, một cặp vợ chồng già từ trong nhà bước ra, người vợ nở nụ cười nói: “Đa tạ các vị tới giúp một tay, nếu không chỉ dựa vào hai thân già này với thằng con trai thì thật sự làm không xuể.”

“Cần chúng tôi làm gì?” Cô gái tóc uốn hỏi.

Cặp vợ chồng già dặn dò sơ qua những việc cần làm rồi rời khỏi nhà. Cô gái tóc uốn liếc nhìn Trần Phong Khải, anh ta khẽ gật đầu, lặng lẽ bám theo sau. Tiếp đó, cô gái tóc uốn phân chia nhiệm vụ cho mọi người, cứ hai người một nhóm để làm việc.

Mục Tam Thất và Kỳ Mặc được giao nhiệm vụ dán chữ Hỷ. Kỳ Mặc viết chữ rất đẹp, nét bút như rồng bay phượng múa, màu mực đậm nhạt tựa như dãy núi nhấp nhô. Sau khi chờ chữ khô, Kỳ Mặc dẫn theo Mục Tam Thất bắt đầu đi dán.

Họ không chỉ dán trong phòng mà còn phải dán dọc theo con đường đón dâu cho tới tận cuối thôn. Mục Tam Thất ngậm tờ giấy đỏ đi tới bên một miệng giếng cổ, giếng nằm dưới gốc liễu già, nó định dán một tờ lên miệng giếng.

Nào ngờ vừa bước đến cạnh giếng cổ, Mục Tam Thất đã cảm nhận được một luồng hàn khí từ dưới giếng bốc lên. Nó rùng mình lông run run, tò mò thò đầu xuống nhìn.

Nước giếng trong như gương, đầu tiên phản chiếu một khuôn mặt chó anh tuấn.

Nhưng giây tiếp theo, hình ảnh phản chiếu bắt đầu vặn vẹo biến hình, chồng lấp và dung hợp với một thứ gì đó khác. Dưới mặt nước, một khuôn mặt phụ nữ trắng bệch phù nề đang nhìn nó chằm chằm.

Mục Tam Thất cảm thấy da gà nổi rần rần, vội vàng kinh hãi lùi lại mấy bước, quay người chạy đi tìm sự an ủi từ Kỳ Mặc.

Thế nhưng khi vừa quay đầu lại, nó ngẩn tò te!

Kỳ Mặc đâu rồi?!

Phía sau trống rỗng, chỉ còn lại những tờ giấy đỏ vương vãi trên đất. Kỳ Mặc đã biến mất không một dấu vết.

Mục Tam Thất rơi vào trầm tư.

Nó mất nửa ngày trời để suy nghĩ xem Kỳ Mặc rốt cuộc đã đi đâu, sau đó chợt nhận ra một vấn đề: Ừm, việc Kỳ Mặc biến mất có quan trọng lắm không nhỉ?

Hình như cũng không quan trọng lắm thì phải~

Mục Tam Thất tiếp tục thong dong hoàn thành nhiệm vụ dán giấy đỏ của mình, nó dùng miệng ngậm bàn chải phết hồ lên cây liễu, sau đó ngậm tờ giấy đỏ dán lên.

Làm xong tất cả, nó uể oải thở dài, phải làm sao đây, không có Kỳ Mặc thì đống việc này làm đến mùa quýt cũng không xong, căn bản là không xong nổi!

Mục Tam Thất có thể cảm nhận được Kỳ Mặc đang ở quanh đây, nó cúi đầu dùng mũi khẽ đánh hơi, vừa ngửi vừa đi về phía trước, đi được một lát thì ngẩng đầu lên ——

Như có ma xui quỷ khiến, Mục Tam Thất bước chân vào trong.

Bên trong căn nhà còn âm u lạnh lẽo hơn, cái lạnh như xuyên thấu vào tận xương tủy. Một điện thờ đặt chễm chệ trên chiếc bàn ở giữa, vô số bài vị bằng gỗ xếp phía sau điện thờ, dày đặc san sát nhau khiến người ta nổi hết cả da gà.

Một bóng người cao gầy đứng mờ ảo sau tấm vải trắng trước mặt Mục Tam Thất. Nó đánh hơi thấy mùi của Kỳ Mặc, nhưng lại lẫn lộn một luồng khí tức quái dị.

Mục Tam Thất bất mãn dùng sức tông vào người phía sau tấm vải. Không biết là phải theo sát bên cạnh tôi à, thật là không nghe lời!

“Gâu gâu, gâu gâu!”

Theo cú tông nhẹ của Mục Tam Thất, tấm vải trắng bị hất lên một góc, nhưng phía đối diện căn bản chẳng có ai.

Đại não Mục Tam Thất còn chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã theo bản năng quay đầu bỏ chạy. Thế nhưng những tấm vải trắng đó dường như sống lại, chúng điên cuồng dài ra, tầng tầng lớp lớp chặn đứng lối thoát. Mục Tam Thất càng chạy càng khó khăn, cuối cùng tầm nhìn mờ mịt, cơ thể bắt đầu bị những dải vải quấn chặt, xương cốt phát ra tiếng răng rắc như quá tải.

Cơn đau dữ dội bao trùm toàn thân, con ngươi xanh thẳm của Husky co rút lại thành một đường mảnh, nó cố gắng vùng vẫy nhưng dần dần ngay cả miệng và mũi cũng bị che kín.

Chú chó Husky dần ngừng vùng vẫy, tay chân mềm nhũn, cuối cùng bị vải trắng bao bọc hoàn toàn...

Nửa phút sau, những tấm vải trắng đó đột nhiên như gặp phải thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp mà tháo chạy tán loạn, nhưng rất nhanh, những dải vải không kịp chạy thoát đã bị một cái miệng chó với hàm răng sắc lẹm xé thành mảnh vụn.

Tốc độ tháo chạy của vải không nhanh bằng tốc độ phản ứng của Husky, móng vuốt chó ấn chặt lấy một mảnh vải đang định chạy, chỉ vài giây sau đã xé nát nó thành đống giẻ rách.

Chẳng mấy chốc xung quanh Mục Tam Thất đã trống không, những dải vải còn lại co cụm trên xà nhà, mặc cho nó có với thế nào cũng không cắn tới được, nhưng nhìn qua thì chúng đã rách rưới thảm hại lắm rồi.

Nếu đám vải kia biết nói, lúc này chắc chắn sẽ nức nở thành tiếng.

Cái đồ súc sinh này!!

Kẻ-bị-gọi-là-súc-sinh Husky đắc ý lắc lắc bộ lông, màn xả giận vừa rồi khiến nó lộ ra dáng vẻ thỏa mãn đầy lười biếng.

Quá coi thường giống loài của cha rồi, cha đây là một con Husky thuần chủng thi đấu đấy nhé.

Mùi hương của Kỳ Mặc đã tiêu tán, Mục Tam Thất liếc nhìn bảng điều khiển thấy kỹ năng "Tôi Không Phải Người" đã sử dụng một lần, rồi nhấc chân bước ra ngoài.

Đống vải vụn nằm dưới đất bỗng như có sự sống mà né tránh, không dám để Husky lại gần nửa bước, nhưng Mục Tam Thất chẳng thèm bố thí cho chúng lấy một cái liếc mắt.

Bước ra khỏi từ đường, cảnh vật xung quanh dường như thoáng chao đảo, Mục Tam Thất cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng Kỳ Mặc.

Kỳ Mặc đang đứng bên cạnh giếng cổ đằng xa, một chân dẫm lên mép giếng, tay trái cầm nửa viên gạch, tay phải nắm chặt thứ gì đó, biểu cảm lạnh lùng đến đáng sợ, đang chuyên tâm định dùng gạch đập chết thứ trong tay.

Mục Tam Thất tinh mắt, nhận ra ngay thứ y đang bóp nghẹt chính là cổ của nữ quỷ dưới giếng. “!!!”

Vãi chưởng, tổ tông của tôi ơi!!!

Mục Tam Thất gần như lao tới ngay lập tức: “Dừng tay lại!”

“Gâu gâu gâu gừ.”

Nghe thấy tiếng của Mục Tam Thất, thân thể Kỳ Mặc hơi khựng lại, y quay đầu nhìn nó, đôi mắt đen sâu thẳm mang theo vẻ dò xét, như thể đang phân định xem đây là thật hay giả.

Mục Tam Thất: “Gâu gâu, gâu gâu gâu.” (Ngoan nào. Mau bỏ xuống đi, tổ tông ơi cái này không được đập đâu!)

Xác nhận Mục Tam Thất trước mặt là thật, Kỳ Mặc mới buông nữ quỷ trong tay ra. Mất đi điểm tựa, cơ thể y hơi lảo đảo, cả người như kiệt sức mà ngồi bệt xuống đất.

Y ngoắc tay với Mục Tam Thất, nó lập tức đi tới, trong nháy mắt bị y ôm chặt vào lòng. Ngón tay Kỳ Mặc khẽ vuốt ve bộ lông mượt mà của nó, từ trong cổ họng phát ra một tiếng thở hắt trầm thấp đầy thỏa mãn.

Hồi lâu sau, y mới nói một câu: “Chó ngốc, cứ tưởng mày bị thứ dưới giếng ăn thịt rồi chứ.”

Mục Tam Thất định quay đầu liếm y một cái, nhưng nghe thấy cái danh xưng "chó ngốc" là thấy không vui rồi. Nó liếm môi: Anh biết tôi hiếm khi mắng người lắm, nhưng anh thật sự hơi...

Thế nhưng, nó đột nhiên cảm nhận được những ngón tay đang run rẩy của Kỳ Mặc.

Kỳ Mặc dường như không nhận ra sự bất thường của chính mình, vẫn tiếp tục vuốt ve lông của Mục Tam Thất.

Nó thầm thở dài trong lòng, hiểu rằng Kỳ Mặc cũng chẳng dễ chịu gì, bèn ngoan ngoãn nằm trong lòng y, dịu dàng liếm lên chóp mũi y một cái. Ngoan nào, tôi ở đây rồi, chẳng phải không sao rồi đó ư.

Khoảng nửa tiếng sau, Kỳ Mặc mới dần bình phục lại. Y buông Mục Tam Thất ra, sau khi đứng dậy thì đôi lông mày khẽ nhíu lại, bắt đầu nhìn nó từ trên xuống dưới.

Mục Tam Thất nhìn thấy rõ mồn một vẻ ghét bỏ hiện lên trong mắt y.

“Mục Tam Thất, mày vừa lăn lộn trong đống bùn đất đấy à? Sao mà bẩn thế này?”

Mục Tam Thất không thể tin nổi tốc độ lật mặt của Kỳ Mặc, vừa nãy còn là cục cưng, giờ đã bắt đầu chê bẩn rồi?

Kỳ Mặc mặc kệ nó: “Thay bộ quần áo khác đi, tao nhớ trong túi có một cái váy màu vàng.”

Husky: “!!!” Không, xấu quá từ chối.

Nhưng mặc kệ Husky có vùng vẫy thế nào, cuối cùng nó vẫn bị tròng vào người một chiếc váy ren màu vàng nhỏ xíu.

Một người một chó hoàn thành xong công việc dán giấy thì đi về phía phòng tân hôn.

Có người đang khóc ở bên trong. Mục Tam Thất và Kỳ Mặc nhìn nhau, chú chó Husky bước lên trước một bước đi vào để dò đường cho Kỳ Mặc.

Sau khi vào trong, Mục Tam Thất nhìn thấy Triệu Hiểu Hiểu phụ trách trang trí phòng tân hôn đang khóc nức nở trước một khung ảnh, còn Trương Nhiêu cùng cô ta trang trí căn phòng thì đã biến mất dạng.

Mục Tam Thất tiến lại gần nhìn vào khung ảnh, cảnh tượng kinh hoàng khiến nó cảm thấy da đầu tê dại.

Trong khung ảnh là một tấm ảnh cũ, một cặp tân hôn cùng đám dân làng đang chụp ảnh trước từ đường. Trong ảnh, tân lang và tân nương được vây quanh ở giữa. Khuôn mặt tân nương được tô trắng bệch, đồng tử đục ngầu, cơ thể rũ xuống một cách bất thường, dường như phía sau có thứ gì đó chống đỡ, đôi bàn chân đứng hờ trên mặt đất.

Tân lang đứng cạnh tân nương nở nụ cười rạng rỡ, nhưng nhìn kỹ lại, trong mắt anh ta rõ ràng tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng mãnh liệt, như thể đang phát ra những tiếng kêu cứu không thành lời.

Quan trọng nhất là, khuôn mặt của tân lang cực kỳ quen thuộc, đó chính là Trương Nhiêu đã mất tích.

Kỳ Mặc cũng bước vào, chỉ nhìn thoáng qua khung ảnh là hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng y vẫn hỏi: “Triệu Hiểu Hiểu, có chuyện gì vậy?” Y cần biết Trương Nhiêu rốt cuộc đã kích hoạt cái gì dẫn đến cái chết.

Triệu Hiểu Hiểu khóc đến mức không nói nên lời. Trương Nhiêu là bạn trai cô ta, hôm trước còn hẹn ước sẽ nương tựa vào nhau để sớm ngày thông quan. Vậy mà mới qua một ngày, hai người đã âm dương cách biệt.

Triệu Hiểu Hiểu ôm khung ảnh, nghẹn ngào nói: “Tôi... tôi và Trương Nhiêu đang trang trí phòng, vừa vào đây tôi đã thấy không thoải mái, trong phòng như có thứ gì đó đang chằm chằm nhìn tôi, Trương Nhiêu bảo để anh ấy trang trí giúp, nên tôi đi ra ngoài.”

“Ai ngờ đâu... hu hu... ai ngờ một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng Trương Nhiêu có vẻ rất khiếp sợ, anh ấy gọi tôi vào, nhưng đến khi tôi vào thì anh ấy đã biến mất rồi...”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc