Vương Văn như nhìn thấy thiên sứ giáng trần, lập tức lên tiếng trả lời:
"Cho tôi theo với! Tôi cũng sắp nhịn hết nổi rồi!"
Anh ta đẩy mạnh cửa ra, bên ngoài là một người đàn ông cao gầy. Hai người không nói mà cùng hiểu, lẳng lặng bước nhanh ra phía sân.
Vừa đến dưới gốc cây dương, Vương Văn chẳng còn nể nang gì nữa, vội vàng cởi quần "giải quyết". Áp lực tích tụ bấy lâu tuôn trào xối xả, anh ta khoan khoái thở hắt ra một hơi. Thần kinh đang căng cứng hơi giãn ra, anh ta tìm đại vài câu chuyện để phá tan bầu không khí im lặng quái dị:
"Người anh em, cậu cũng là lần đầu tới phó bản à? Chẳng biết ở đây có nguy hiểm không nữa."
Người kia đáp:
"Ừ, tôi là lần đầu."
Vương Văn:
"Cậu ở phòng nào thế? Sao tôi nhìn cậu thấy lạ mặt vậy?"
"Tôi ở cùng phòng các anh mà."
Vương Văn ngẩn người một chút:
"Không thể nào, phòng chúng tôi ngoài tôi ra thì là hai người phụ nữ."
"Tôi thật sự ở phòng các anh." Người kia khẳng định chắc nịch: "Anh còn nằm đè lên chỗ của tôi, tôi bị anh ép chặt, khó chịu lắm."
Trong đầu nháy mắt có gì đó xẹt qua, nước tiểu của Vương Văn tức khắc bị nghẹn ngược trở lại. Anh ta chậm chạp cứng đờ quay cổ lại, chỉ thấy phía sau trống trơn, căn bản chẳng có ai cả.
Gặp quỷ rồi!
Đó là ý nghĩ vô thức trong đầu anh ta, nhưng còn chưa kịp hét lên thảm thiết, phía sau đã áp sát một cơ thể lạnh lẽo.
"Mặt của tôi mất rồi, anh có thấy mặt tôi đâu không?"
Vương Văn sợ hãi đứng chôn chân tại chỗ, một đôi tay trắng bệch lạnh toát lướt qua cổ anh ta, bộ móng tay sắc nhọn chậm rãi mơn trớn dưới cằm. Giây tiếp theo, móng tay đột ngột dùng lực, men theo yết hầu đâm thẳng vào da thịt, mò mẫm từng tấc một rồi lột sạch cả lớp da mặt của anh ta ra. Vương Văn muốn kêu la, nhưng cổ họng lại không thể phát ra âm thanh, chỉ có thể trừng mắt nhìn lớp da mặt mình rơi xuống.
……
Mục Tam Thất chợt mở mắt, tiêu rồi, nó muốn đi tiểu quá.
Nó vô thức định đứng dậy đi vệ sinh, đi được hai bước mới nhớ ra mình đang bị xích chó buộc lại, mà đầu kia của sợi xích đang quấn trên tay Kỳ Mặc.
Muốn đi tiểu thì phải gọi Kỳ Mặc dậy. Mục Tam Thất khẽ cắn vào ngón tay Kỳ Mặc, định đánh thức y.
Kỳ Mặc không nhúc nhích, vẫn nhắm mắt ngủ say, tư thế đoan trang tao nhã như một chàng hoàng tử trong truyện cổ tích.
Mục Tam Thất nghiêng đầu nhìn. Từ khi Kỳ Mặc mắc chứng rối loạn lưỡng cực, giấc ngủ luôn sụt giảm trầm trọng, chỉ cần một động động tĩnh nhỏ cũng sẽ tỉnh giấc, ánh mắt tỉnh táo như thể chưa từng ngủ. Cho dù có một chú chó đồng hành là nó ở bên cạnh, y cũng hiếm khi có được giấc ngủ ngon.
Khó lắm mới thấy y ngủ say như vậy.
Là một thú cưng xuất sắc, sao nó có thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà làm phiền chủ nhân chứ!
Cái vòng cổ này mà xích được một con chó sao?!
Ba phút sau, Mục Tam Thất thoát khỏi sự trói buộc của vòng cổ, nghênh ngang bước ra khỏi phòng.
Mục Tam Thất chạy thẳng đến gốc cây dương già trong sân, sau khi tè một bãi vào gốc cây, nó vừa định quay người thì cảm thấy phía sau có thứ gì đó lạnh lẽo áp sát.
Nó quay đầu lại, thấy một người phụ nữ đang quay lưng về phía mình khóc nức nở. Dáng người cô ta khá đẹp, nhưng làn da dưới ánh trăng lại toát lên vẻ trắng bệch bất thường.
Người phụ nữ thấp giọng nói: "Tôi có món đồ bị mất rồi, anh giúp tôi tìm được không?"
Phía sau không có tiếng động, người phụ nữ cũng không quá để tâm, tiếp tục lẩm bẩm.
"Tôi đánh mất khuôn mặt mình rồi, mặt tôi không thấy đâu nữa, anh giúp tôi tìm với." Cổ của người phụ nữ bắt đầu phát ra những tiếng răng rắc như quá tải, cái đầu xoay ngược lại 180 độ.
Khuôn mặt người phụ nữ quay ra sau, còn chỗ đáng lẽ là mặt cô ta thì lại là một cái gáy với bím tóc thắt đuôi sam.
Cái đầu của cô ta nhìn quanh, lộ ra vài phần ngơ ngác. Vốn tưởng sẽ nhìn thấy một khuôn mặt người đầy kinh hãi, nhưng mà, người đâu rồi?
Ống quần bỗng nhiên bị thứ gì đó chạm nhẹ, cô ta chậm rãi cúi đầu, đối diện với một khuôn mặt chó to lớn, lông lá xù xì.
Trong phòng, ngón tay Kỳ Mặc co giật bất thường vài cái. Y cau mày, như thể bị vây hãm trong một cơn ác mộng không thể thoát ra.
Lúc sau, y đột ngột mở mắt, đưa tay ra phía trước, men theo sợi dây thừng quấn trên tay nhìn sang. Đầu kia sợi dây quả nhiên đã trống rỗng.
Mục Tam Thất chạy mất rồi.
Kỳ Mặc giật mình kinh hãi, vội vàng đứng dậy định đi tìm, nhưng lại bị Trần Phong Khải đứng phía sau ấn vai lại.
"Cậu định đi đâu?"
"Mục Tam Thất mất tích rồi, có lẽ là chạy ra ngoài, tôi phải đi tìm nó."
Trần Phong Khải không buông tay, không tán đồng nói:
"Bên ngoài rất nguy hiểm, ra ngoài nghĩa là một đi không trở lại. Chỉ là một con chó thôi, không quan trọng bằng mạng của cậu đâu, nó ở đây sớm muộn gì cũng phải chết."
Kỳ Mặc đẩy tay anh ta ra, tiếp tục bước ra ngoài:
"Nó sẽ không chết ở đây. Có tôi ở đây, nó không chết được."
Trần Phong Khải cười lạnh một tiếng:
"Cậu nghĩ có cậu ở đó thì nó không chết được à, cậu tự tin quá mức rồi đấy. Cậu có biết đây là nơi nào không? Ở đây, tỷ lệ sống sót của người mới chưa đầy 30%. Ai cũng muốn sống, vậy mà cậu lại định đi cứu một con chó không nghe lời, có thể hại chết mọi người bất cứ lúc nào sao?"
Kỳ Mặc bỗng dừng bước, quay đầu nhìn Trần Phong Khải:
"Hình như anh có ác cảm với chó của tôi?"
"Anh muốn nó chết?"
Trần Phong Khải không hiểu sao cảm thấy sống lưng lạnh toát. Ánh mắt Kỳ Mặc rất tĩnh lặng, nhưng chẳng rõ vì sao, anh ta lại cảm thấy tốc độ máu chảy chậm lại, tay chân cũng dần trở nên lạnh lẽo.
Cảm giác này khiến anh ta rất khó chịu, giọng điệu cũng lạnh đi vài phần:
"Có ác cảm với nó chẳng phải là chuyện bình thường sao? Kỳ Mặc, tôi chỉ cho cậu một lời khuyên thôi, còn nếu cậu muốn đi nộp mạng thì tôi rất sẵn lòng hoan nghênh."
Trong lòng anh ta đã cực kỳ mất kiên nhẫn. Người mới này nhìn qua có vẻ thông minh bình tĩnh, không ngờ thực tế lại là một kẻ ngốc. Trần Phong Khải không khỏi hối hận vì mình đã đặt cược nhầm chỗ, biết thế đã chẳng thèm ngăn cản, cứ để mặc cậu ta ra ngoài tìm cái chết.
Nhìn khuôn mặt lạnh lùng tối tăm của Kỳ Mặc, Trần Phong Khải cũng nhếch môi nở nụ cười khinh miệt, đầu ngón tay khẽ cử động, đã quyết định phải tìm cách trừ khử kẻ trước mắt này.
Chỉ những kẻ biết nghe lời mới thích hợp ở lại phó bản này.
……
Trong sân.
"Gừ ư?!" Khuôn mặt chó to đùng của Mục Tam Thất ghé sát vào mặt người phụ nữ, ánh mắt nhìn chằm chằm không chớp.
Khuôn mặt máu thịt be bét của người phụ nữ co giật một cái.
Sau một hồi im lặng chết chóc, cô ta mới như tìm lại được giọng nói của mình, nhưng ngữ khí lại cứng nhắc lạ thường: "Mặt của tôi mất rồi, anh có thể đem mặt của anh..." Cô ta không tài nào nói tiếp nổi nữa!
Chú chó Husky cũng im lặng một lúc, đôi mắt xanh thẳm tràn đầy "trí tuệ" nhìn thẳng vào mắt nữ quỷ. Sau đó, nó lẳng lặng nhấc một chân sau lên.
Một dòng nước xẹt qua không trung, xối thẳng lên đầu nữ quỷ. Khuôn mặt chó của Husky hiện lên một vẻ hưởng thụ không lời nào diễn tả được.
A, cảm giác này mới đúng vị chứ~
Quả nhiên phải tiểu lên người mới sướng mà.
Nữ quỷ: "..."
Husky: "~~"
Xung quanh nữ quỷ chìm vào một sự tĩnh lặng quái dị đến đáng sợ. Dù khuôn mặt đã nát bét không nhìn rõ thần sắc, nhưng vẫn khiến người ta cảm nhận được một sự kinh khủng dữ tợn qua đồng tử.
Giây tiếp theo, Mục Tam Thất quay đầu chạy biến, bốn chân đạp đất nhanh như bay. Mẹ kiếp, không chạy là chết chắc!
Đang chạy, bỗng nhiên nó cảm thấy lưng mình có gì đó lạ lạ, hơi ươn ướt, lại còn hơi nặng.
Nó chậm rãi quay đầu, một khuôn mặt trắng bệch gần như dán chặt vào mặt nó, cái đầu tựa ngay trên gáy nó. Bím tóc của người phụ nữ nứt ra một cái khe đen ngòm, cái miệng như một hố đen sâu không thấy đáy.
Mục Tam Thất: "!!!"
Mục Tam Thất vô thức giơ chân lên, đá văng cái đầu đó xuống, bay thẳng vào một góc tối.
Quả nhiên, thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, chỉ có vòng tay của chủ nhân là thơm tho nhất thôi!
Ngờ đâu vừa bước chân vào phòng, cái chân đang giơ lên giữa chừng của Mục Tam Thất liền cứng đờ.
Tiêu đời rồi, sao Kỳ Mặc lại tỉnh dậy thế này!
Ánh nến trên bàn cháy kêu lách tách, Kỳ Mặc đang ngồi bên giường, trong tay còn nắm một sợi dây thừng màu đen, đầu kia của sợi dây là chiếc vòng cổ đang nằm im lìm dưới đất.
Bên cạnh, Trần Phong Khải mặc áo khoác da đang khoanh tay tựa vào tường, trên cổ có một vết hằn sâu hoắm. Thấy cảnh này, anh ta cười không thành tiếng nói:
"Con chó cưng của cậu về rồi đấy, xem ra chúng ta không cần ra ngoài tìm nữa."
Nói xong, anh ta chạm vào vết đau còn sót lại trên cổ, khóe miệng không tự chủ được mà giật giật.
Không ai biết rằng vừa rồi anh ta suýt chút nữa đã mất mạng ngay trong căn phòng này.
Đừng nhìn Kỳ Mặc bây giờ có vẻ bình tĩnh, lúc nãy căn phòng này suýt có người chết, mà người chết chính là anh ta.
Trần Phong Khải vốn định tìm cách tính kế giết Kỳ Mặc, nào ngờ Kỳ Mặc nhìn anh ta, đột nhiên nói:
"Trần Phong Khải, anh bỏ thuốc tôi đúng không? Tôi ngủ rất nông, nhưng vừa rồi mãi không tỉnh lại được. Cộng thêm việc anh có ác cảm với chó của tôi, nên anh cố ý làm tôi mê man để đuổi Mục Tam Thất đi?"
"Anh giết chó của tôi."
Chưa kịp phản kháng gì, chỉ trong chớp mắt đất trời đã đảo lộn. Anh ta bị quật ngã xuống sàn, Kỳ Mặc đè lên người anh ta, ánh mắt trống rỗng lạnh lẽo, sợi xích chó trên cổ tay chậm rãi quấn lên cổ anh ta, từ từ siết chặt, khiến vùng da cổ của Trần Phong Khải đỏ rực sưng tấy ngay tức khắc.
Y nở nụ cười quái đản và đáng sợ:
"Anh xuống dưới chôn cùng Mục Tam Thất đi."
Vì hành vi làm hại đồng đội, quy tắc của phó bản bắt đầu có hiệu lực. Cơn đau gấp mười lần mà Trần Phong Khải đang phải chịu đựng bắt đầu xuất hiện trên người Kỳ Mặc. Đồng tử của Kỳ Mặc vì đau đớn mà hơi đỏ lên, nhưng nét mặt y lại không có bất kỳ thay đổi nào, như thể không cảm nhận được nỗi đau tột cùng này, trông càng thêm phần kinh dị.
Trần Phong Khải gần như theo bản năng, khó khăn thốt ra:
"Không... không phải, cậu hiểu lầm rồi! Tôi... vừa nãy tôi đùa thôi, tôi không hề động vào con chó đó."
Phổi vì ngạt thở mà gần như nổ tung, anh ta chẳng nghe rõ mình đang nói gì, chỉ biết há miệng xin tha theo bản năng.
Ngay khoảnh khắc sắp lìa đời, thứ quấn quanh cổ đột nhiên nới lỏng, ngay sau đó không khí tràn vào phổi như thác đổ! Trần Phong Khải lập tức hít lấy hít để, anh ta chưa bao giờ cảm thấy không khí lại quý giá đến thế!
Anh ta ho sặc sụa, bộ não dần lấy lại lý trí nhanh chóng hoạt động. Anh ta thề sống thề chết rằng mình không đụng vào con chó, khẳng định sẽ lập tức đi tìm giúp Kỳ Mặc, ra sức xoa dịu cảm xúc của y.
Lúc này Trần Phong Khải mới nhận ra thanh niên này không bình thường. Trong lòng thầm chửi rủa sao số mình lại đen đủi thế này, đồng đội trong phó bản ngoài một con chó ra thì toàn là lũ điên và kẻ dở hơi không thèm nghe lý lẽ.
Kỳ Mặc đứng im rất lâu không cử động, một lúc sau, y mới chậm rãi vuốt phẳng cổ áo xộc xệch của anh ta, cất lời:
"Tôi tin anh."
Lúc này trông y chẳng khác gì người bình thường, thành khẩn xin lỗi: "Ngại quá, tôi làm việc hơi nóng nảy. Phiền anh giúp tôi đi tìm Mục Tam Thất với, không có nó tôi sẽ buồn lắm."