Vợ Chỉ Đâu Tui Cắn Đó!

Chương 2

Trước Sau

break

“Quỷ…! Trong sương mù toàn là quỷ!!”

Cô gái tóc uốn sóng lớn đi theo phía sau bước tới, cười hì hì nói:

“Chẳng phải mày muốn chạy sao? Đây chính là kết cục của việc bỏ chạy đấy.”

Nói xong cô ta lại liếc nhìn mọi người, khoanh tay cười lạnh:

“Tôi khuyên các người ngoan ngoãn đứng đây chờ trò chơi bắt đầu. Trước kia cũng không phải chưa từng có người thử chạy trốn, nhưng kết cục đều chẳng ra gì.”

“Trò chơi kết thúc rồi… chúng ta có thể rời đi sao?” Có người run giọng hỏi cô gái tóc uốn.

“Kiếm đủ 10.000 điểm là có thể rời đi. Nếu may mắn, một ván đại khái kiếm được vài trăm đến hơn một nghìn điểm. Đương nhiên, phó bản điểm càng cao thì càng khó thông quan.”

“Vậy… làm sao mới kiếm được điểm…” Có người nhỏ giọng hỏi.

“Các người lắm lời thật đấy. Đến lúc đó hệ thống sẽ giao nhiệm vụ, hoàn thành nhiệm vụ là được.” Cô gái tóc uốn đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

Trả lời xong câu hỏi của mọi người, cô ta bỗng nheo mắt nhìn về phía Kỳ Mặc. Từ đầu đến giờ, người đàn ông này gần như không hề biểu lộ cảm xúc, tay dắt một con chó, ánh mắt chỉ đặt trên người con chó, như thể mọi chuyện xung quanh đều không liên quan tới y, hoặc cũng như thể bất luận xảy ra điều gì y cũng có thể chấp nhận.

Trông thì lạnh nhạt xa cách, nhưng lại có một cảm giác tồn tại không thể xem nhẹ.

Mục Tam Thất lúc này cũng nghe hiểu đại khái mọi chuyện, có chút lo lắng nhìn Kỳ Mặc. Thân thể thanh niên trông vô cùng gầy yếu, gương mặt tái nhợt như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào, nhìn kiểu gì cũng giống nhân vật bia đỡ đạn chết đầu tiên.

“Đừng sợ.” Kỳ Mặc tưởng nó sợ hãi, đưa tay vỗ vỗ đầu nó.

Mục Tam Thất lắc lắc đầu. Trong lòng nó không hề sợ, ngược lại còn dâng lên một loại hưng phấn khó nói thành lời, móng vuốt ngứa ngáy, muốn làm chút gì đó.

Nếu lúc này ông chủ tiệm thú cưng có mặt, nhất định sẽ hoảng hốt nhận ra, đây chính là trạng thái Husky nóng lòng muốn thử, chuẩn bị gây họa.

Nhưng còn chưa kịp làm gì, trước mắt Mục Tam Thất đột nhiên xuất hiện một bảng giao diện trong suốt.

“Áu u?!” Đồng tử nó chấn động. Đệt, cái thứ quỷ gì đây?!

[Chào mừng tiến vào Vùng Đất Vô Tận, tên phó bản trò chơi—— Áo Cưới Trắng.]

[Giới thiệu phó bản: Tân nương tốt, tân nương đẹp, tân nương cười mà khóc, tân nương khóc mà cười, tân nương mất tích rồi, nửa đêm là ai đang gào thét?

Quy tắc:

  1. Một tuần sau trong thôn sẽ tổ chức hôn sự, xin hãy tìm tân nương, đảm bảo hôn lễ diễn ra đúng hạn.

  2. Hãy giúp dân làng bố trí lễ đường.

Nhiệm vụ nhánh:

  1. Cái giếng đầu thôn bỗng nhiên cạn khô, hãy tra rõ nguyên nhân. (30 điểm)

  2. Tìm ra bí mật bị che giấu trong từ đường của thôn. (70 điểm)

  3. Tìm được tân nương biến mất. (100 điểm)]

[Giải thích trò chơi: Trò chơi livestream lần này có tổng cộng mười tám người chơi. Đặc biệt ban cho người chơi mới Mục Tam Thất hào quang tân thủ, kỹ năng—— Ta Không Phải Người.]

[Thông tin người chơi:

Tên: Mục Tam Thất

Giới tính: ??? (Không thể phán đoán)

Tuổi: ??? (Không thể phán đoán)

Thể lực: 100/112 (Thể lực của bạn cực kỳ dồi dào, có nguồn năng lượng phát tiết không hết.)

Sinh mệnh: 100/100 (Bạn vô cùng khỏe mạnh)

Chỉ số IQ: ??? (Không thể phán đoán)

Vận khí: ??? (Không thể phán đoán)

Đạo cụ: Không

Kỹ năng: Ta Không Phải Người (Sau khi kích hoạt kỹ năng này, bất kỳ tồn tại nào cũng sẽ không coi bạn là con người. Kỹ năng dùng được ba lần, mỗi lần hồi chiêu năm giờ. Số lần còn lại: 3/3)]

Mục Tam Thất nhìn chằm chằm bốn chữ “Ta Không Phải Người”, rơi vào trầm tư.
Chẳng lẽ… mình là người sao?

Nó nhìn dãy dấu hỏi liên tiếp kia, giơ móng vuốt chạm thử. Móng vuốt xuyên qua bảng giao diện, giống như chạm vào không khí vô hình.

Nó nhìn trái nhìn phải, tò mò không biết người khác có như vậy không. Nhưng ước chừng mỗi người chỉ nhìn thấy bảng của riêng mình, ngoài bảng này ra, nó chẳng thấy gì khác.

Cô gái tóc uốn bỗng thốt lên đầy kinh ngạc:

“Mười tám người chơi?”

Cô ta quay đầu, đếm lại một lượt.

“Không đúng, ở đây rõ ràng chỉ có mười bảy người.”

Người đàn ông mặc áo khoác da bên cạnh cũng nhíu mày:

“Không hợp lý, sao lại chỉ có mười bảy người.”

“Chẳng lẽ còn người chưa tới?” Cô gái tóc uốn nghi hoặc.

Người đàn ông mặc áo khoác lắc đầu, chắc nịch nói:

“Thông thường phải đủ người mới xuất hiện nhắc nhở trò chơi.” Trông anh ta cũng vô cùng khó hiểu.

Kỳ Mặc vừa rồi đã chú ý tới động tác giơ móng của Mục Tam Thất. Y hơi nhíu mày, chần chừ nói:

“Nếu tính cả Mục Tam Thất… thì không thừa không thiếu, vừa đúng mười tám người chơi.”

“Mục Tam Thất là ai?”

Kỳ Mặc đá nhẹ vào mông Husky, biểu cảm lộ ra vài phần cổ quái:

“Chính là nó, con chó của tôi.”

Không khí đột ngột rơi vào một mảnh tĩnh lặng chết chóc…

Bầu không khí ngượng ngập dần lan ra, ánh mắt mọi người chậm rãi dời về phía Mục Tam Thất.

Mục Tam Thất nghiêng đầu, chỉ đơn thuần nhìn lại. Nhưng với vẻ ngoài đặc trưng của Husky, trong mắt mọi người, ánh nhìn ấy lại mang theo cảm giác chế nhạo không phục.

Một lát sau, cô gái tóc uốn mặt mày âm trầm châm một điếu thuốc.

“Để tôi bình tĩnh chút.”

“Mẹ kiếp!” Hoàn toàn không bình tĩnh nổi!

“Chậc, tôi vẫn là lần đầu gặp tình huống này.”

Cô gái tóc uốn nửa ngồi xổm xuống đất, đã hút xong một điếu thuốc. Cô ta đưa tay kiểm tra cơ thể Mục Tam Thất, hồi lâu sau mới tuyệt vọng xác nhận, đây đúng là một con chó.

Cô ta cố kìm lại ý định châm thêm điếu nữa để bình tĩnh, tự an ủi mình:

“Không sao, chó cũng có lợi thế của chó, nhiều việc có thể giao cho nó làm.”

Nói xong lại nhìn Kỳ Mặc, chỉ vào Mục Tam Thất, giọng mang theo chút hy vọng:

“Con chó của anh… có dễ quản không?”

Không khí lại rơi vào một khoảng lặng quỷ dị.

Kỳ Mặc uyển chuyển nhắc nhở:

“Nó là Husky.”

Cô gái tóc uốn rốt cuộc không nhịn được nữa, ôm đầu suy sụp. Chết tiệt, tại sao lại là Husky chứ!

Ai cũng biết Husky nổi tiếng là loại bướng bỉnh khó quản. Hơn nữa ngoại hình của nó lại đặc biệt, gây họa xong còn liếc bạn bằng ánh mắt thản nhiên mà bất phục, cảm giác châm chọc kéo căng hết mức, khiến chủ nhân muốn phát điên!

Cô gái tóc uốn đã có thể tưởng tượng được lần này phó bản sẽ khó đến mức nào, một nửa khó khăn e rằng đều do con chó này mang lại.

Cô ta thậm chí đã chuẩn bị tâm lý, vào phó bản rồi sẽ tìm cách giết chết con chó này. Nếu không phải phó bản không cho phép trực tiếp giết người chơi, cô ta đã không chút do dự kết liễu nó ngay bây giờ.

Mục Tam Thất hoàn toàn không biết mình đang bị kỳ thị. Nó được Kỳ Mặc dắt đi về phía trước. Rất nhanh, sương mù dần tan, trước mắt mọi người dần hiện ra một ngọn núi.

Giữa lưng chừng núi, một thôn làng lặng lẽ đứng đó.

Mây đen không biết từ lúc nào đã tan đi, ánh hoàng hôn nơi đỉnh núi gần như tắt hẳn, phía xa sắc mực và vàng kim giao nhau.

Dưới ánh chiều tà, ngôi làng gần như hòa làm một với ngọn núi, cũ nát u ám, tựa như một bức tranh sơn dầu kinh dị xám xanh câm lặng chết chóc, khiến người ta không dám tới gần.

Trước khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, cô gái tóc uốn và người đàn ông mặc áo khoác dẫn mọi người tiến vào làng.

Họ tìm được một căn viện bỏ hoang. Viện không lớn, tổng cộng sáu gian nhà ngói. Dưới mái hiên treo những chiếc đèn lồng đỏ thẫm, theo gió khẽ đung đưa, trông cực kỳ quỷ dị. Giữa sân, một cây dương già tán lá rậm rạp che khuất ánh nắng, lá cây theo gió phát ra tiếng xào xạc.

Ba người một phòng. Kỳ Mặc và người đàn ông mặc áo khoác, Trần Phong Khải, được phân cùng một phòng, cộng thêm Mục Tam Thất là vừa đủ ba “người”.

Căn phòng đơn sơ, chỉ có một chiếc giường ván và một cái bàn kẽo kẹt. Trần Phong Khải đưa đồ ăn trong balo cho Kỳ Mặc, Kỳ Mặc không nhận, tự lấy ra mấy cây xúc xích.

Kỳ Mặc khẽ hỏi:

“Thông thường chúng ta sẽ ở đây bao lâu?”

Trần Phong Khải nhướng mày, nhét đồ thừa trở lại balo:

“Khó nói lắm. Có khi mười ngày nửa tháng.”

Anh ta lại như vô tình nói:

“Lần đầu tiên tôi thấy chó tham gia phó bản đấy. Con chó của cậu… khá thú vị.”

“Ừ.”

“Cậu ngoài đời làm nghề gì?”

“Chuyên viên tư vấn tâm lý.”

“Tư vấn à?” Trần Phong Khải tò mò: “Vậy cậu biết thôi miên không?”

Kỳ Mặc nhìn anh ta, chậm rãi hỏi:

“Muốn thử không?”

Trần Phong Khải im lặng một lúc, rồi giọng điệu kỳ lạ:

“Cậu thật sự biết à?”

Kỳ Mặc cong môi:

“Đùa thôi, tôi không biết.”

Trần Phong Khải cũng bật cười theo.

Đêm dần buông, hai người nằm nghỉ trên giường. Giường gỗ chỉ cần động nhẹ là kẽo kẹt. Trần Phong Khải nằm phía trong, Kỳ Mặc nằm phía ngoài, Mục Tam Thất thì nằm dưới tay Kỳ Mặc, trên nền đất trải chăn.

Giường hẹp, hai người khó tránh khỏi chạm vào nhau. Khi Trần Phong Khải xoay người, ngón tay vô tình chạm vào vai Kỳ Mặc, trên quần áo thoáng hiện ra chút bột huỳnh quang lấp lánh.

Kỳ Mặc nhạy bén nhận ra sự đụng chạm, lạnh lùng liếc anh ta một cái. Trần Phong Khải vô tội nhìn lại:

“Xin lỗi, chật quá.”

Mục Tam Thất nằm dưới giường Kỳ Mặc, cắn nghịch tấm chăn một lúc, rồi mới chán nản nằm xuống ngủ.

……

Phía bên kia, trong phòng khác, Vương Văn trằn trọc khó ngủ.

Anh ta là tài xế taxi. Ngày mưa buôn bán ế ẩm, vốn định nghỉ sớm, ai ngờ lại vô duyên vô cớ bị đưa tới đây.

Cái gì mà phó bản trò chơi, anh ta căn bản nghe không hiểu. Nhưng những bóng đen quỷ dị trong sương mù vừa rồi rõ ràng đã nói cho anh ta biết, anh ta gặp phải hiện tượng siêu nhiên!

Cô gái tóc uốn bảo họ nghe lời, nhưng Vương Văn không mấy tin cô ta. Ngược lại, anh ta cảm thấy cô ta muốn giữ họ lại làm bia đỡ đạn.

Tự cho mình là cảnh giác, anh ta không ăn đồ cô gái tóc uốn đưa, chỉ uống nhiều nước cho đỡ đói.

Ai ngờ uống nhiều nước quá, nửa đêm bị cơn buồn tiểu làm tỉnh giấc.

Biểu cảm Vương Văn vô cùng khó chịu, lại lật người một cái, kết quả bàng quang vốn đã căng lại càng bị ép đau hơn.

Anh ta thật sự không nhịn nổi. Không dám một mình ra sân, mà hai người phụ nữ cùng phòng lại không chịu đi cùng. Muốn giải quyết ngay trong phòng thì lại không vượt qua nổi rào cản tâm lý.

Đúng lúc anh ta đang chịu giày vò, tư tưởng đấu tranh kịch liệt, bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ khẽ cẩn thận. Một giọng nói đè thấp hỏi:

“Có ai muốn đi vệ sinh không? Tôi không dám đi một mình, ai đó đi cùng tôi được không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc