Vợ Chỉ Đâu Tui Cắn Đó!

Chương 1

Trước Sau

break

Ở đầu con hẻm trống trải tĩnh mịch, có một con chó dáng đứng thẳng tắp, bộ lông bông xù mềm mượt như áo lông thú đang chạy nhanh tới. Dù đang mặc một chiếc váy nhỏ màu hồng, trên cổ còn thắt nơ ren hồng, nó vẫn bước đi đầy khí thế hiên ngang. Đặc biệt là đôi mắt xanh biếc đẹp như đá sapphire kia, tựa như cả bầu trời xanh thẳm đã rơi vào trong mắt nó vậy.

Đúng vậy, đây là một con Husky.

Một con Husky đực… mặc váy nhỏ.

Mục Tam Thất được mua về từ tiệm thú cưng. Mẹ nó là một con chó cái từng đi thi đấu cực kỳ xinh đẹp, mà trong cùng một lứa chó con, Mục Tam Thất chính là con đẹp nhất.

Nhưng nó lại là con bị mua về muộn nhất.

Về nguyên nhân… có lẽ là vì mỗi sáng đúng năm giờ, nó lại tru lên như sét đánh chưa từng thay đổi, cùng với những chiến tích ngày nào cũng quậy tung cả tiệm thú cưng đến long trời lở đất. Có thể nói, kể từ khi Mục Tam Thất ra đời, nó đã tiễn đi tận bốn nhân viên cửa hàng. Dù ông chủ có tăng lương, đám nhân viên ấy cũng sống chết không chịu ở lại.

Trong đó có một nhân viên khi bị giữ lại còn nghẹn ngào nắm tay ông chủ:

“Ông chủ, tiền còn kiếm lại được… nhưng tôi chỉ muốn sống thôi.”

Ông chủ: “……”

Ông còn biết nói gì nữa đây.

Để tiễn cái “tổ tông sống” này đi cho xong, ông chủ đành phải rơi nước mắt giảm giá, từ giá chó từng thi đấu hạ xuống thành giá chó thường. Nhưng dù vậy, Mục Tam Thất vẫn ở lì trong tiệm đến tận nửa tuổi mới rốt cuộc có người mua.

Ngày tiễn Mục Tam Thất đi, ông chủ và nhân viên mắt rưng rưng nước, liều mạng tặng thêm cho người mua đủ thứ đồ dùng, làm người mua còn tưởng bọn họ không nỡ rời con chó này, liền cam đoan nhất định sẽ nuôi nó thật tốt.

Nào ngờ, chỉ một phút sau khi người mua rời đi, cả cửa tiệm bùng nổ tiếng reo hò dữ dội, ông chủ thậm chí còn tổ chức một đợt đại hạ giá long trời lở đất chưa từng có!

Đương nhiên, một người một chó hoàn toàn không hay biết gì. Người kia dắt Mục Tam Thất đến trước một căn biệt thự, rồi ấn chuông cửa.

Người ra mở cửa là một người đàn ông dáng vóc ưu việt, khí chất lạnh lùng thanh nhã. Da y trắng nõn, đường nét mày mắt tuấn tú sắc bén. Đây là lần đầu tiên Mục Tam Thất nhìn thấy một người đẹp đến vậy, thanh niên ấy đẹp đến mức không giống người thật, chỉ là khí chất lại lạnh nhạt cô độc, trong ánh mắt còn mang theo một tia chán ghét trần thế, kiểu như không còn ham muốn gì với thế giới này nữa.

Đuôi Mục Tam Thất không nhịn được mà quẫy quẫy. Thấy thanh niên liếc mắt nhìn mình một chút, nó lại càng quẫy hăng hơn.

Ôi chao, người đẹp!!!!

Nhưng người đẹp lại thốt ra lời lạnh đến thấu xương:

“Trần Đông Đông, anh không nuôi động vật.”

Đuôi Husky đang vẫy bỗng cứng đờ.

Hả??? Không phải chứ, lại có người từ chối nhan sắc của nó?!

Trần Đông Đông ôm chó đứng ở cửa ra sức khuyên:

“Anh họ, anh nuôi một con đi. Bác sĩ nói có thú cưng bầu bạn sẽ giúp giảm bớt cảm xúc tiêu cực. Đây là chó đồng hành em đã chọn lựa kỹ càng, anh nhìn nó hoạt bát đáng yêu thế này cơ mà.”

Nói xong còn giơ con chó lên.

Mục Tam Thất cũng rất biết phối hợp mà “ao u” một tiếng, vẫy vẫy đuôi, mở to đôi mắt xanh thẳm, vừa vô tội vừa đáng thương nhìn thanh niên, cái mũi ươn ướt khịt khịt, rồi dụi dụi vào đầu ngón tay y.

Nhìn đi, tôi vừa đẹp vừa ngoan mà~

Thanh niên nhíu mày, do dự giữa việc đóng cửa và việc nhận lấy con chó.

Mục Tam Thất lại “ư ư” vài tiếng.

Cuối cùng, nó được thanh niên bế vào lòng, mang về nhà, đặt tên là Mục Tam Thất.

Thanh niên tên Kỳ Mặc, là một bệnh nhân trầm cảm nặng, cả ngày tự nhốt mình trong nhà, ý nghĩ tự sát vô cùng mãnh liệt.

Gia đình y rất lo lắng cho y, vì muốn y khá lên một chút nên mới nhờ cậu em họ Trần Đông Đông đặc biệt mua một con thú cưng tặng y.

Mà Trần Đông Đông vừa nhìn đã ưng ngay Mục Tam Thất, thậm chí còn chẳng tra thử xem trong danh sách chó đồng hành có giống Husky hay không.

Biết được tất cả chuyện này, Mục Tam Thất lập tức cảm thấy trên vai mình gánh vác trọng trách. Mỗi ngày nó đều cố gắng khiến chủ nhân vui lên, hiệu quả cũng đúng là rất tốt, thanh niên bận rộn dọn dẹp đống “thảm họa” mà con Ngáo suốt ngày gây ra, gần như chẳng có lúc nào được yên tĩnh ngồi không.

Cuối cùng, Kỳ Mặc cũng không phụ lòng mong đợi…

Vào năm thứ hai sau khi Husky về nhà, y từ trầm cảm chuyển thẳng sang rối loạn lưỡng cực.

Mục Tam Thất ngửi bên trái, ngửi bên phải, chỉ cảm thấy con đường trước cửa nhà hôm nay sao bỗng dưng dài ra thế, đi gần nửa tiếng mà vẫn chưa tới nơi.

Không nghĩ thông được, nó dứt khoát chẳng thèm nghĩ nữa, tiếp tục vui vẻ đi tìm thùng rác.

Sở dĩ hôm nay một người một chó ra ngoài là vì chủ nhân của Mục Tam Thất đột nhiên tâm trạng không tốt. Để làm y vui lên một chút, nó quyết định dẫn Kỳ Mặc đi bới thùng rác, hy vọng Kỳ Mặc ăn hai miếng rác là sẽ vui hơn.

Nó nhấc chân lên, đang định đánh dấu ở góc tường thì bỗng khựng cứng người.

Mẹ kiếp, suýt quên chủ nhân từng nói không được đi vệ sinh bừa bãi, nếu không sẽ cắt phần đồ ăn vặt của nó.

Nó thản nhiên hạ chân xuống, mặc kệ chủ nhân đang im lặng nhìn chằm chằm nó, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Ừm, hôm nay thời tiết khá đẹp.

“Ầm ầm ầm——”

Trên trời bỗng vang lên một tiếng sấm lớn nặng nề.

Mục Tam Thất: “……”

“Tam Thất.”

“Áu u?” Sợi dây trên cổ đột nhiên bị kéo căng, Mục Tam Thất lập tức dừng bước.

Kỳ Mặc trầm ngâm nói:

“Đây hình như không phải đường về nhà.”

Mục Tam Thất nhìn trái nhìn phải một vòng.

Hình như… đúng là không phải đường về nhà thật.

“Tam Thất, mày dẫn tao tới đâu vậy?”

Cái gì?! Tôi dẫn đường á??

Đôi mắt xanh thẳm của Mục Tam Thất như động đất, nó không thể tin nổi trừng Kỳ Mặc.

Chẳng lẽ không phải anh dẫn đường sao?!

Dù tôi đi phía trước, nhưng dây nằm trong tay anh mà!

Khung cảnh trước mắt cực kỳ xa lạ, chỉ có một đầu hẻm sâu hun hút, dài như thể không có điểm tận cùng. Phía sau cũng chẳng biết từ lúc nào đã dâng lên một lớp sương mù dày đặc, chặn mất đường quay về.

Hai người lại đi thêm một đoạn, phía trước xuất hiện vài bóng người, nhưng vì quá xa nên không nhìn rõ mặt mũi.

Mãi đến khi Mục Tam Thất tiến gần, mới nhìn rõ, tổng cộng bảy người, tuổi từ hai mươi mấy đến năm mươi mấy, cả nam lẫn nữ, cách ăn mặc cũng khác nhau rất nhiều.

Trong đám người này có người bình tĩnh, có người lại đầy hoang mang, như không hiểu vì sao mình tới đây, nhìn cực kỳ sợ hãi.

“Lại thêm một người nữa, xem ra lần này người chơi khá đông đấy.”

Một cô gái trẻ tóc uốn sóng lớn lên tiếng. Cô ta tô son đỏ rực, mặc áo khoác sặc sỡ, để lộ đôi chân trắng như tuyết, vóc dáng nóng bỏng vô cùng.

“Đây là đâu?!”

“Rõ ràng tôi đang ngồi trong xe, sao tự nhiên lại tới đây?!”

“Tôi cũng vậy, tôi vừa mới đang đi dạo mà…”

“Im lặng chút đi.” Cô gái tóc uốn sóng lớn quát một tiếng, rồi thổi vỡ bong bóng kẹo cao su trong miệng, nói:

“Đây là một nơi không tồn tại trong hiện thực. Mọi người là người chơi được chọn, phải tham gia một trò chơi thoát hiểm. Toàn bộ quá trình sẽ được livestream. Chỉ khi kiếm đủ điểm mới có thể rời khỏi trò chơi.”

“Vậy nếu như thất bại thì sao?” Có người hỏi.

“Thất bại thì đương nhiên là chết.” Cô gái nhướng mày liếc hắn một cái, rồi như nhớ ra điều gì, ánh mắt trở nên thâm sâu khó lường, nói:

“À, cũng không đúng… còn có kết cục đáng sợ hơn cả chết. Đó là vĩnh viễn không chết được, trở thành một phần của phó bản trong trò chơi.”

“Mày đang nói nhăng nói cuội cái gì vậy, trò chơi con mẹ gì, tao thấy tụi mày thông đồng lừa tao thì có!”

Một người đàn ông mặc vest nổi giận quát lên. Gã giơ tay chỉ thẳng vào cô gái tóc uốn sóng lớn mà mắng:

“Con đàn bà thối, mau đưa tao ra khỏi đây, nếu không tao giết mày!”

Cô gái tóc uốn sóng lớn nheo mắt, cười lạnh một tiếng, bỗng giơ tay túm lấy cổ áo sau lưng gã, kéo thẳng về phía sương mù.

“Mày muốn đi thì đi, có ai cản đâu.”

“Mày làm gì?!” Người đàn ông bị kéo theo theo bản năng giãy giụa, miệng chửi bới om sòm, nhưng hoàn toàn không thể thoát ra, chỉ có thể mặc cho cô gái kéo đi, thân hình dần bị sương mù nuốt chửng.

Rất nhanh, trong sương mù truyền ra tiếng hét thê lương xé ruột xé gan. Mọi người tại chỗ đều giật mình hoảng hốt, ánh mắt kinh sợ nhìn chằm chằm lớp sương mù xung quanh.

Mục Tam Thất cũng không nhịn được lùi giật lại một bước. Kỳ Mặc nhận ra động tác của nó, liền xoa xoa đầu nó.

Cũng… thoải mái phết.

Mục Tam Thất không nhịn được dụi dụi.

Mười mấy giây sau, một bóng người đầy máu lao ra khỏi sương mù. Người đàn ông toàn thân đầy vết thương, quần áo rách tươm, như bị dao cắt qua vậy. Trong cổ họng gã phát ra tiếng run rẩy kinh hoàng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc