Vỏ Bọc Gương Mẫu

Chương 4

Trước Sau

break
Trong lòng cô lo sợ bất an mấy ngày, nhưng số lần anh và cô chạm mặt thật sự rất ít, mỗi lần gặp mặt cũng không có gì khác thường, cô tạm thời yên tâm.
Có lẽ anh không nghe thấy gì, cô nghĩ.
Chiều hôm đó, Molly đột nhiên muốn xem phim, cô bé kéo cô chạy đến phòng chiếu phim rồi xem phim hoạt hình gấu bông Pony mà mình yêu thích nhất.
Phòng chiếu phim trong biệt thự nằm ở tầng hầm lầu một, màn hình lớn cùng thiết bị âm thanh đắt tiền có thể so với rạp chiếu phim xa hoa.
Tuy nhiên, hôm nay những thiết bị âm thanh xa xỉ này chỉ phục vụ cho hai người họ.
Vừa mới xem được một nửa thì cửa lớn truyền đến một tia sáng.
Có người đi vào.
An Lan gần như lập tức nhận ra người tới là ai, ngoại trừ chủ nhân căn biệt thự này, không có ai sẽ đột nhiên xông vào ngay lúc các cô xem phim cả.
Người tới mang theo chăn mỏng, nhẹ nhàng khoác lên đầu gối của cô và Molly.
Molly nhìn chằm chằm màn ảnh lớn đến say sưa, ánh mắt cũng không nhìn sang bên cạnh, thậm chí càng không chú ý tới việc có người đi vào.
Chỉ có cô là thấy áp bách khi người đàn ông nghiêng người tới, những ngón tay thon dài của anh lướt qua cánh tay cô.
Cô vốn đang ở trong phòng chiếu phim còn có chút lạnh, nhưng bây giờ khuôn mặt lại đột nhiên nóng lên.
Cánh tay mặc áo ngắn tay nổi da gà, nhưng không lạnh.
Người đàn ông ngồi bên cạnh cô tùy ý nhìn màn hình. Cô thậm chí không dám nhìn sang bên cạnh.
Cảm giác không yên lòng cứ kéo dài suốt một lúc sau, người đàn ông tiện tay cầm lấy ly nước bên cạnh cô rồi uống một ngụm nước.
Đó là cốc nước cô từng uống, ở trong ánh sáng u ám của rạp chiếu phim, cô thoáng nhìn thấy yết hầu lên xuống cùng với sống mũi cao thẳng của anh dưới bóng tối.
Cơ thể lại không chịu thua kém, như bị rút hết sức lực, tay chân trở nên bủn rủn, nhộn nhạo.
Có lẽ do không gian chung quanh u ám và kín kẽ quá đã tiếp thêm lòng dũng cảm cho cô, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại cầm lấy ly nước người đàn ông đã uống qua, môi chạm lên mép ly anh đã chạm vào mấy phút trước, khẽ nhấp một ngụm nước.
Dòng nước lạnh trôi xuống bụng nhưng lại khiến cho người ta thấy càng nóng hơn.
Cơ thể cô được che trong chăn mỏng bắt đầu đổ mồ hôi.
Hình như người đàn ông đang đứng trong ánh sáng không phát hiện ra điều này.
Suốt thời gian còn lại, anh dùng chung ly với cô, cả hai cùng uống hết ly nước này.
Dần dà về sau, động tác nuốt nước của cô đã có hơi run, một giọt nước từ khóe miệng người phụ nữ chảy tới ngực, vòng vào trong khe ngực khiến người ta mơ màng.
Cô càng uống càng thấy khát, càng uống càng thấy nóng. Số nước uống vào đều hóa thành mật dịch chảy ra giữa hai chân cùng mồ hôi bên hông, trên đùi.
Tấm thảm mỏng bị cô vén lên, gò má đỏ ửng, đôi mắt mơ màng.
Cô muốn làm gì vậy hả, An Lan? Anh ấy là bố của học trò cô đó.
Nhưng phản ứng sinh lý của cô hoàn toàn không lừa được người.
Đèn lớn trong rạp chiếu phim bật lên, bộ phim kết thúc.
An Lan đứng lên ngay lập tức, cố bước đi với đôi chân mềm nhũn ra như bún, cô tạm biệt bé Molly.
Jasmine bé nhỏ đang đắm chìm trong niềm vui phấn khích khi gặp ba nên không chú ý đến gò má đỏ lên bất thường và mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cô giáo.
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế da thật thờ ơ nhìn cô nói lời tạm biệt vụng về và không nói gì.
Nhưng cô có thể cảm nhận được cái nhìn chăm chú của anh, giống như anh đang cởi sạch cô từ đầu tới chân một lần, đôi chân của cô càng mất sức hơn.
Cô nghĩ, cô hết thuốc chữa rồi.
Sẽ không có người đàn ông nào cho cô trải nghiệm như vậy nữa, thậm chí anh còn không làm gì cả, chỉ dựa vào yết hầu nhô lên cùng đôi mắt thâm thúy kia là đã có thể khiến cho cô suýt lên đỉnh tới nơi rồi.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc