Lại đến lúc đến biệt thự để dạy kèm cho Jasmine, An Lan ngẩn người nhìn quần áo trong tủ.
Trước kia kiểu đồ cô mặc nhiều nhất chính là váy dài đến bắp chân, phong cách đoan trang dịu dàng, cũng là cách ăn mặc phù hợp với thân phận của cô nhất.
Nhưng hôm nay, không hiểu sao cô lại lấy một bộ váy ngắn từ trong tủ quần áo ra.
Váy ngắn vừa vặn đến đầu gối, có thể lộ ra bắp chân trắng nõn bóng loáng cùng một nửa đầu gối của cô. Nếu như ngồi xuống, mép váy còn có thể nhích lên trên một chút, lộ ra phần đùi trắng nõn.
Không tính là quá hở hang, càng không trang trọng cho lắm.
Cô đã thay cái váy này.
Hôm nay hiếm khi chủ nhân căn biệt thự ở nhà, anh đang đẩy xích đu cho con gái.
Tiếng cười vui vẻ của bé Molly vang vọng trong vườn hoa, khiến cho tâm trạng của người ta cũng vui lây.
Khi An Lan vừa đến, Bé Molly đã nhanh chóng kéo cô ngồi lên xích đu. Người đàn ông tốt tính đẩy xích đu cho các cô chơi.
Đôi chân trắng nõn của cô lắc lư trong không trung.
Không lâu sau, Molly bảo ba cũng ngồi lên xích đu.
Ghế xích đu hơi hẹp nên chỉ có đủ chỗ cho hai người trưởng thành ngồi. Bé Molly ngồi ở trên đùi cô, mà đôi chân dài bóng loáng của cô kề sát phần đùi được chiếc quần tây bọc chặt của anh, lặng lẽ trao đổi nhiệt độ cơ thể cho nhau.
Mỗi một lần xích đu lên xuống, có nơi nào đó trong cô đang âm thầm bị tra tấn.
Bé Molly rất tăng động, khi thì ghé sát vào vai ba nói chuyện, khi thì rúc vào lòng giáo viên cười to. Cô bé không biết phần đùi của cô giáo đang ma sát quần tây thô ráp của ba mình, mang đến cảm giác ngứa ngáy xuyên qua cơ thể cô.
Bởi vì động tác của đứa nhỏ nên làn váy ngắn lại nhích lên trên một chút, An Lan không có sửa sang lại mà mượn cơ thể đứa nhỏ miễn cưỡng che đi phần đùi non trắng nõn.
Chân áp sát chân, đầu gối chạm vào đầu gối, nương theo xích đu lên xuống mà đôi bên không ngừng vuốt ve.
Đầu gối cô hết khép lại thì mở ra.
Molly đột nhiên chạy xuống, cô bé lấy ra một cái máy ảnh từ trong phòng.
“Daddy, daddy chụp hình cho Jasmine đi!” Cô bé vui vẻ nói.
“Con muốn chụp ảnh à?” Giọng người đàn ông mang theo chút trầm khàn.
Molly bò lên đầu gối cô giáo một lần nữa rồi gật đầu với ba: “Daddy chụp Molly và cô giáo đi.”
Người đàn ông cầm máy ảnh đi đến nơi cách đó không xa, anh ngồi xổm xuống. Hô hấp của An Lan lập tức ngừng lại.
Động tác ngồi xổm xuống đã khiến cho đũng quần đang bao bọc thằng nhỏ to lớn của anh càng thêm rõ ràng, nếu như cô không nhìn lầm thì có vẻ anh đang hơi cương lên.
Nhìn chỗ đó dựng lên cái lều lớn khiến miệng cô khô khốc, tim đập nhanh hơn.
Người đàn ông nhìn chăm chú các cô cách một ống kính, hình như anh đã thấy được đôi chân trắng nõn của cô bị con gái mình che đi.
Hôm nay cô không mặc quần bảo hộ, có thể thấy rõ qυầи ɭóŧ che vùng cấm ở giữa hai chân đã ướt đẫm.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh qua ống kính, hình như có thứ gì đó giữa hai người đang âm thầm trao đổi với nhau trong không khí.
Nhấn nút chụp, từ trong máy ảnh cho ra ảnh chụp đã được máy tự động rửa ảnh.
Người đàn ông cầm tấm ảnh đã chụp xong hỏi Molly: “Con đưa tấm này cho Daddy làm kỷ niệm được không?”
Jasmine hào phóng gật đầu.
Hai má An Lan ửng đỏ.