Vỏ Bọc Gương Mẫu

Chương 3

Trước Sau

break
Phải vất vả lắm An Lan mới chịu đựng được đến khi cùng Molly ghép xong bức tranh, lúc ngẩng đầu nhìn dáng vẻ yên tĩnh làm việc của người đàn ông, cô xoay người rồi lặng lẽ đi ra khỏi phòng làm việc, khi ấy cô bé đã ngáp dài vì buồn ngủ, cô lập tức giao cô bé cho dì Lưu.
Khi An Lan đến phòng khách - nơi mình sẽ tạm ở vào tối nay, cô không ngờ nó lại lớn đến thế, thậm chí còn có ban công ngoài trời.
Dì Lưu nói đây là phòng khách tốt nhất, nó nằm gần phòng chủ nhân, ngay cả ban công của hai căn phòng cũng ở cùng một chỗ.
Khi biết phòng mình ngủ nằm ngay cạnh phòng anh Diệp. Cảm giác như những sợi lông tơ bên tai cô đang cào trái tim cô vào tối nay.
du͙© vọиɠ của cô đã ập đến từ đêm nay, nó đang gặm nhấm lý trí của cô qua mỗi một khoảnh khắc, ánh mắt mờ mịt của cô nhìn về phía ban công.
Đầu ngón tay trắng nõn trượt xuống phía dưới, kéo khóa quần ra.
Cô nhẹ nhàng cởi quần đùi.
qυầи ɭóŧ đã ướt đẫm, lúc cởi ra trên vải bông còn dính tơ bạc. Cô chưa bao giờ biết mình nhạy cảm đến vậy.
Cởi áo ngực ra, dưới sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ của không khí lạnh lẽo, hai quả anh đào màu đỏ sẫm lập tức vểnh lên như đang muốn người ta thương xót.
An Lan vuốt ve nửa bầu ngực sữa hôm nay bị anh Diệp xem qua, cơ thể của cô khẽ run rẩy. Cô nhắm mắt lại, cắn môi rêи ɾỉ khi đang nằm thủ dâm trên chiếc giường rộng rãi.
Bên trong phòng khách là một khoảng không yên tĩnh, nhưng ánh đèn sáng ngời khiến cho mọi thứ dơ bẩn không còn chỗ nào để che giấu cả.
Trên giường có trải một tấm khăn tắm, An Lan nằm ở trên khăn tắm màu trắng, cơ thể mềm mại kiều diễm như được dát thêm một lớp ánh sáng nhu hòa khi ở trên giường lớn.
Đôi gò bồng đảo xinh đẹp, mềm mại bị bàn tay nhỏ bé xoa nắn, tay còn lại cô ấy vuốt dọc xuống bên trong hai bên mép nhụy hoa,   cô cố kìm nén tiếng rêи ɾỉ, tiếng ngón tay quấy nhiễu khoang miệng và đầu lưỡi.
kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt ập đến, có nước bọt chậm rãi chảy ra từ cánh môi hơi nhếch lên của cô, sau đó nó chảy qua hai bên cằm, cuối cùng nó chảy tới trên khăn tắm.
Một bàn tay thong thả vuốt xuống phía dưới, tìm được âm vật trong môi hoa đầm đìa nước mật, nhẹ nhàng trêu đùa, kí©ɧ ŧɧí©ɧ ập tới khiến cái eo nhỏ nhắn cong lên, bàn chân liên tục chà xát vào nhau.
Cô đưa một ngón tay vào trong rồi khuấy đảo, thịt mềm tựa như bọt biển, không ngừng chảy ra nước mỗi khi ngón tay lướt qua.
“Ưm…” Một tiếng rêи ɾỉ không kiềm chế được phát ra rồi biến mất trong đêm tối.
Phòng ngủ của anh ở ngay bên cạnh, nói không chừng anh có thể nghe thấy tiếng cô thủ dâm.
Vừa nghĩ như vậy càng khiến cho cô thấy xấu hổ, hưng phấn hơn.
“A...” Ngón tay cô bắt đầu không ngừng ra vào, mang theo tiếng nước chảy xiết.
Bên dưới đã ướt đến vậy rồi sao?
Anh Diệp cũng sẽ...
Ưm…
Vì giọng nói của cô ấy...
Aha ...
... Xúc động sao?
“Ừm...” Cô nhớ lại sự nhạy cảm mình có khi hơi thở của anh lướt qua vành tai vào tối nay, chóp mũi như ngửi thấy mùi tuyết tùng từ cơ thể anh.
“Ôi…” Đôi mắt cô ửng đỏ, cô sắp không kiên trì được nữa rồi.
Đầu mũi phảng phất truyền đến mùi thuốc lá hỗn hợp trên người anh.
Thuần hậu, nồng đậm, khiến người ta nghiện, mùi hương này như bao bọc lấy cả người cô, liếʍ láp núm vυ", rốn, âm vật mẫn cảm của cô, sau đó nó ôm lấy cô.
“A a…” Cô đã đạt được cực khoái.
Tiếng rêи ɾỉ không kiềm chế được của người phụ nữ trong phòng tiêu tán giữa gió đêm.
Trên ban công sát vách có đốm lửa nào đó chợt lóe lên, một luồng khói bốc lên trong bóng đêm.
Sáng sớm hôm sau khi thức dậy, An Lan mới ảo não vì sự lỗ mãng của mình.
May mà có khăn tắm để lót phía dưới nên chẳng làm ướt ga giường. Nếu không, hôm nay cô sẽ không biết mình nên đối mặt với Dì Lưu như thế nào.
Cô mặc quần áo đã sấy khô của mình lại lần nữa rồi đi xuống lầu.
Người đàn ông đang đọc báo ở bàn ăn, tay kia anh cầm điếu thuốc rồi vô tình hít một hơi, cô vừa nhớ lại chuyện tối qua là hai má lập tức đỏ bừng ngay.
Nhìn cô đến gần mình, anh không nhanh không chậm dập tắt điếu thuốc, nói chào buổi sáng với cô.
Cô cũng nhỏ giọng bảo anh chào buổi sáng.
“Tối qua cô An ngủ ngon không?” Người đàn ông hỏi.
“Tôi ngủ ngon lắm, cảm ơn Diệp tiên sinh đã sắp xếp cho tôi một phòng khách tốt như vậy.” Cô cúi đầu ăn cháo.
“Không cần cảm ơn.”
Mùi khói tỏa ra trong bầu không khí khiến cô nhớ tới sự phóng túng của mình vào tối qua.
Khí thế mạnh mẽ của người đàn ông khiến cô hoảng hốt, sau khi không yên lòng ăn xong cơm nước xong, cô nhanh chóng nói lời tạm biệt rồi về nhà.
Mãi cho đến khi lên xe cô mới thở phào nhẹ nhõm, bên má còn có chút hồng hào.
Có lẽ bởi vì có con nít ở đây, nên anh không hút thuốc ở nhà.
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh hút thuốc. Dáng vẻ thờ ơ mang theo một chút lưu manh, trông cực kỳ cuốn hút.
Mùi thuốc lá cũng rất quen thuộc.
Đầu cô như đột nhiên bị rỉ sét.
Mùi thuốc lá... Tại sao nó lại quen thuộc?
Trong đầu hiện lên mùi thuốc lá trên chóp mũi lúc thủ dâm ngày hôm qua.
Ngày hôm qua, cô đã ngửi thấy mùi thuốc lá này nên mới đạt tới cao trào!
Mặt cô lập tức từ đỏ chuyển sang trắng, rồi lại chuyển sang đỏ.
Hôm qua anh ở phòng bên cạnh, đang hút thuốc.
Liệu anh có nghe thấy tiếng rên của cô không?
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc