Vỏ Bọc Gương Mẫu
Chương 2

Dạo gần đây nam chủ nhân của căn biệt thự khá bận rộn, do đó bé Molly thường ở trên lớp than thở rằng đã lâu rồi mình không gặp được daddy. Thỉnh thoảng cả hai ba con chỉ gặp mặt nhau được có mấy lần, mà những lần đó hoặc là buổi sáng lúc anh rời nhà đi làm, hoặc là lúc cô bé vừa học xong và chuẩn bị rời đi, khi ấy bọn họ đối mặt nhau rồi tạm biệt nhau rất vội vã.
An Lan đã dần quen với cuộc sống gia sư.
Hôm đó sau khi dạy học xong, tài xế biệt thự đi ra ngoài đón nam chủ nhân trở về, An Lan không có xe đưa đón nên cô định tự mình ra khỏi khu biệt thự để đón xe về nhà.
Nhưng khu biệt thự này nằm ở giữa sườn núi, cách trạm xe buýt dưới chân núi một đoạn, khi cô vừa mới đi được một nửa quãng đường thì bầu trời đột nhiên đổ mưa to. Mưa càng lúc càng lớn, cô đành phải chạy về biệt thự mượn ô của dì Lưu.
“Ai nha, sao cô An lại ướt hết cả người vậy?” Dì Lưu bảo cô vào nhà ngồi rồi bưng nước nóng tới cho cô.
Sau đó dì ấy lại lấy ra một cái khăn mặt dự phòng, giúp cô lau khô mái tóc ướt.
Đúng lúc này đột nhiên có tiếng mở cửa lớn, hóa ra nam chủ nhân của căn biệt thự đã trở lại.
Anh mặc âu phục đã được ủi thẳng tắp rồi đứng ở dưới hiên nhà nhìn qua, ánh mắt của cả hai vô tình chạm vào nhau. Đèn tường ở cửa trước chiếu vào mặt anh, khiến cho đường nét trên khuôn mặt trở nên rõ ràng, góc cạnh.
Dì Lưu đi ra nghênh đón rồi treo quần áo cho anh, An Lan xấu hổ đi lên phía trước: “Diệp tiên sinh đã về.”
“Ừ.” Tầm mắt của anh lướt một vòng trước ngực cô, đôi mắt vừa đen vừa nặng, nhìn qua không có cảm xúc gì.
Song, anh cúi đầu cởi cúc áo sơ mi.
Bấy giờ cô mới cúi đầu nhìn theo nơi ánh mắt anh vừa hướng tới, cô nhanh chóng phát hiện áo sơ mi màu trắng của mình đã ướt đẫm, như ẩn như hiện lộ ra kiểu dáng áo ngực màu da, còn có một nửa bầu ngực chưa bị che hoàn toàn.
Mặt của An Lan lập tức đỏ lên như bị lửa thiêu đốt khi ánh mắt anh nhìn lướt qua người cô.
Cô giả vờ lau tóc nhằm dùng nó che khuất chỗ lộ ra, ánh mắt của anh đã khiến đôi chân cô nhũn ra.
“Cô An, trong phòng của tôi vẫn còn quần áo dự phòng, nếu cô không chê thì hãy lấy thay trước đi.” Dì Lưu dẫn cô vào phòng mình, dì ấy tìm cho cô một cái áo T – shirt và quần đùi.
Khi cô thay quần áo đi ra ngoài, Molly đang ở phòng khách làm nũng với ba. Dạo gần đây, cô bé đã có những tiến bộ nhanh chóng trong tiếng Trung và đã có thể dùng giọng nói trẻ con của mình để xin xỏ bằng tiếng Trung: “Ba ơi, con muốn ăn kem.”
Giọng nói của người đàn ông vừa dịu dàng vừa kiên định: “Một ngày con chỉ có thể ăn một cây kem thôi Jasmine.”
“Dạ.” Cô bé như biết ba là người rất khó thỏa hiệp, bèn bĩu môi tìm cô đòi ôm.
An Lan đi lên phía trước vòng tay qua người cô bé, ánh mắt người đàn ông lướt qua mái tóc ẩm ướt và xương quai xanh của cô, dù anh không vuốt ve, nhưng vẫn khiến cho trái tim cô ngứa ngáy.
“Hôm nay cô An ở lại đây ngủ đi, tôi đã dọn dẹp phòng khách xong rồi.” Dì Lưu đi tới nói.
An Lan suy nghĩ về khoảng cách từ biệt thự bên này cách nhà mình, cô nhìn ra ngoài cửa sổ thấy mưa to vẫn chưa ngớt mà trời đã hoàn toàn tối hẳn, An Lan không từ chối.
“... Được. Vậy làm phiền mọi người rồi.”
Bữa tối, cô được ăn chung với hai ba con. Tuy rằng trong căn nhà giàu sang nhưng bữa tối của họ không có món thịt cá gì, toàn là món ăn gia đình đầy đủ chất dinh dưỡng và khỏe mạnh, ăn vào khiến người cô cảm thấy rất thoải mái.
Molly dùng thìa ăn ngon lành, người đàn ông dùng cơm cũng vô cùng tao nhã.
Sau bữa tối, Molly bảo cô bé muốn cùng cô giáo chơi ghép hình của một bức tranh rất lớn được đặt trên sàn gỗ trong phòng làm việc, nó đã được ghép xong một phần ba.
Phòng làm việc nằm ở lầu hai căn biệt thự, người chủ nơi đây có tài lực hùng hậu nên phòng làm việc chiếm diện tích bằng hai tầng lầu, bốn phía từ đỉnh đến sàn toàn là giá sách ngay ngắn, chật kín, ánh sáng từ đèn chùm thủy tinh soi rọi từng góc, làm tôn lên khí chất trang nhã cho căn phòng làm việc cũ kỹ.
Bên cạnh phòng làm việc là cầu thang xoắn ốc, chính giữa có một cái bàn gỗ rất dày, mặt trên chất đầy văn kiện, người đàn ông đang ngồi ở bên cạnh bàn làm việc.
An Lan nói chuyện với Molly, nhưng có Diệp Lâm Thành ngồi trong phòng lại khiến người ta khó lòng bỏ qua.
Trông anh rất nổi bật và cuốn hút, anh đang mặc bộ quần áo ở nhà bằng bông, đeo kính gọng vàng và đối mặt với màn hình máy tính trên mặt bàn, trông anh có vẻ tao nhã, lịch sự. Đây là dáng vẻ hoàn toàn khác với anh trong bộ âu phục thường ngày.
Cô ngồi trên sàn nhà, anh ngồi trên ghế, góc độ như vậy rất dễ khiến người ta nghĩ đến những hành động ám muội chinh phục và bị chinh phục.
Đôi chân trắng nõn của người phụ nữ hơi cong lên, An Lan nghiêng người về phía Molly, nghe cô bé nói mảnh ghép này nên đặt ở nơi nào.
Làn da của An Lan rất trắng, nhưng nó càng trở nên sáng bóng hơn dưới ánh đèn, chiếc áo T – shirt rộng rãi rũ xuống, phác họa đường cong thắt lưng tuyệt vời của cô.
“Ba ơi ba xem nè! Cô giáo với con ghép nãy giờ, cuối cùng cũng xong được một cái rồi đó!” Bé Molly gọi ạn.
Anh bưng ly nước đi tới bên cạnh ŧıểυ Molly, hơi ngồi xổm xuống nhìn thành quả ghép hình của các cô.
“Ừm, đẹp lắm con!” Anh nói.
Hơi thở của anh cách cô rất gần, gần đến mức khứu giác của cô có thể cảm nhận được mùi gỗ tuyết tùng từ cơ thể anh. Mùi hương kia như hóa thành bàn tay bao phủ lấy tai cô, lướt qua vành tai mẫn cảm của cô, kí©ɧ ŧɧí©ɧ làn da sau lưng cô.
Nhụy hoa của cô tuôn ra một lượng lớn mật hoa mà chẳng hề báo trước gì cả.
Hốc mắt của An Lan đỏ lên, lệ nóng trào ra, cả người cô mềm nhũn ngã xuống đất.
Cô khép chặt đôi chân và chống hai tay trên mặt đất, cố gắng hết sức để không nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh bàn học, nhưng rồi cô lại không nhịn được thay đổi tư thế ngồi, tưởng mình làm vậy có thể che đi dòng nước đang chảy giữa hai chân.
