Vỏ Bọc Gương Mẫu
Chương 1

An Lan lo lắng bước vào biệt thự có hoa viên rộng lớn như một tòa thành. Cô là gia sư mới tới của biệt thự này, học sinh của cô chính là đứa con gái năm tuổi của chủ nhân nơi đây.
“Jasmine, mau tới đây, đây là cô giáo An An mới tới.” Quản gia biệt thự hay được gọi là dì Lưu đang kéo một bé gái e lệ như cánh hoa đi ra, chào hỏi An Lan.
“Đây là học trò của cô đó, Jasmine, cô cũng có thể gọi con bé là Molly bé nhỏ.”
Bé gái chỉ mới được năm tuổi, đúng vào độ tuổi của mấy đứa nhỏ mới vừa mọc răng nanh và tập nói, cô bé mặc váy công chúa bồng bềnh, tò mò nở nụ cười với cô.
“Em chào cô An An!”
“Cô chào Jasmine nha!” An Lan ngồi xổm xuống mỉm cười với cô bé.
Jasmine có đôi mắt rất to, những đường nét trên gương mặt khá sắc bén cùng đôi mi vểnh lên cao, rất dễ dàng khiến cho người ta nhận ra cô bé là một đứa con lai. Nghe nói mẹ của cô bé là một người phụ nữ Pháp, nơi mà cô ấy chủ yếu làm việc cũng ở Pháp, bởi vì mẹ của cô bé thường xuyên phải bận rộn xử lý công việc nên lần này cô bé đã theo ba về nước.
Mới ở chung không lâu lắm, thế mà bé gái đã dám ghé sát vào đầu gối của cô rồi làm nũng đòi ôm.
Tuổi còn nhỏ mà đã phải rời xa mẹ, cho nên cô bé vô cùng ỷ lại vào cô giáo trẻ dịu dàng yêu thương mình, An Lan cũng vô cùng thương xót cho đứa nhỏ hay thẹn thùng, rất ngoan ngoãn này, cô cùng cô bé ngồi dựa vào ghế sô pha da trong phòng ngủ, dạy cô bé đọc tiếng Trung trong sách tranh, kiên nhẫn lắng nghe cô bé bập bẹ nói tiếng Trung xen lẫn từ vựng tiếng Pháp.
Hôm nay khi hoàng hôn buông xuống, An Lan đã gặp được chủ nhân sở hữu một nửa gien ưu việt của cô bé, cũng chính là nam chủ nhân của căn biệt thự này - Diệp Lâm Thâm.
Trước đó, cô chưa từng gặp qua nam chủ nhân nơi này.
Cô và cô bé mới từ vườn hoa tản bộ trở về, cô bé vừa gọi “Ba” vừa nhào về phía người đàn ông đang ngồi xem sổ sách trong phòng khách biệt thự, chẳng hiểu vì sao trông cô bé lại có hơi lo lắng.
Những đường nét dịu dàng trên gương mặt của cô bé có thể giống mẹ hơn một chút, bởi vì nam chủ nhân của căn biệt thự có đường nét tuấn tú, tinh xảo, vô cùng cuốn hút. Thân hình anh cao lớn, có lẽ anh vừa mới tham dự một buổi tiệc xã giao nên cách ăn mặc vẫn khá trang trọng, đã cởi áo khoác âu phục ra, áo sơ mi màu trắng ở bên trong với hai bên tay áo xoắn lên trên lộ ra cánh tay thon dài cường tráng, nút áo sơ mi phía trên cùng cũng được mở ra, mang theo vẻ tùy hứng. Anh dịu dàng dỗ dành cô bé lên lầu rồi mới xoay người lại.
Ánh mắt thâm thúy mà sắc bén của anh nhìn chằm chằm, khiến An Lan có cảm giác mình bị nhìn xuyên thấu qua người, cô lo sợ cúi đầu.
“Xin chào cô An.” Nam chủ nhân đưa tay ra nắm lấy tay cô, giọng nói đều đều và trầm thấp, sóng âm rung động cách bàn tay giao nhau truyền đến trong cơ thể cô.
Bàn tay anh rất lớn, cảm giác bồn chồn trong bụng khiến lòng bàn tay cô lạnh ngắt: “Chào ba Jasmine.”
“Tôi tên Diệp Lâm Thâm.” Người đàn ông ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế sô pha.
“Xin chào, Diệp tiên sinh.” Cô vén mái tóc bị gió thổi rối từ buổi chiều rồi ngồi xuống sô pha.
Đây là một người đàn ông vô cùng cuốn hút, ở anh toát ra khí chất sát phạt, quyết đoán và sắc bén, tuy vậy anh cũng có thể đối nhân xử thế ôn hòa, có lý, sẽ không khiến cho người ta cảm thấy khó chịu chút nào.
An Lan cảm thấy hơi lo lắng, trái tim đập nhanh hơn, ngón tay trắng nõn đặt trên đầu gối hơi cong lại để lộ ra chút hồng hào.
Anh chỉ ngồi với cô một lát rồi lên phòng làm việc để xử lý công việc ngay.
An Lan nhìn bóng dáng cao lớn của anh biến mất ở góc rẽ cầu thang, cô chợt thả lỏng sống lưng luôn căng cứng từ nãy đến giờ, thả chậm hơi thở của mình lại.
Sau lưng cô đã đổ đầy mồ hôi.
Dì Lưu cười tủm tỉm bưng một đĩa trái cây tới ý bảo cô ăn chút cho thoải mái: “Khí thế của Diệp tiên sinh hơi đáng sợ phải không?”
An Lan cười khổ: “Đây là lần đầu tiên tôi gặp Diệp tiên sinh nên thấy hơi căng thẳng.”
“Không chỉ có mỗi mình cô thôi đâu, ngay cả những người làm việc trong biệt thự khi nhìn thấy Diệp tiên sinh cũng sẽ cảm thấy lo sợ.”
Sự an ủi của dì Lưu không khiến An Lan cảm thấy dễ chịu hơn chút nào, bởi vì chỉ có chính cô biết cảm xúc mình có khi ánh mắt sắc bén của đàn ông nhìn tới không chỉ có lo lắng, mà còn có... Hứng tình.
Khoảnh khắc anh lên tiếng gọi cô, bàn tay thô ráp của đàn ông kề sát vào lòng bàn tay mềm mại của An Lan, cơ thể cô lập tức run lên, dòng nước mật ngọt đã lâu không xuất hiện lặng lẽ phun ra từ trong nhụy hoa, thấm ướt lớp bông trong qυầи ɭóŧ. Ngoại trừ chính cô ra, không ai biết điều này cả.
Cô đã từng có bạn trai, cũng từng nếm qua mùi vị tìиɧ ɖu͙©. Người trẻ tuổi mới nếm thử tính dục, khó tránh khỏi việc bị nghiện cảm giác du͙© vọиɠ mang tới.
Nhưng sau khi chia tay bạn trai, cô vẫn không cảm thấy hứng thú với việc này cho lắm, mỗi tháng khi cảm thấy hứng quá cô sẽ lập tức dùng đồ chơi để giải quyết.
Thế mà giờ đây khi đôi bên chỉ tiếp xúc cơ thể trong thời gian ngắn như vậy, kɧoáı ©ảʍ dâng trào trong cơ thể giống như điện giật lan ra khắp người, khiến cô thấy hơi hoảng hốt.
Có lẽ do tháng này cô vẫn chưa giải quyết được nhu cầu sinh lý của mình nên mới thế.
Trở lại căn hộ nhỏ của mình, cô ngâm mình trong bồn tắm.
Đợi đến khi làn da ửng hồng, cô nằm lên giường rồi lấy trứng rung trong tủ ra.
Ánh mắt người đàn ông nhìn mình vào lúc ban ngày lại hiện lên trong đầu cô, hốc mắt chợt ướt át, cô đặt quả trứng rung lên núm vυ" của mình.
kɧoáı ©ảʍ đã lâu không ập tới khiến cho cô thở dài một hơi.
Sự rung động và ngứa ngáy của buổi chiều khiến đóa hồng giữa hai chân cô ẩm ướt. Cô chậm rãi khép đôi chân mình lại.
Diệp tiên sinh, chắc lúc ở trên giường anh cũng nắm quyền chủ đạo nhỉ?
Tay của cô nắm lấy đôi gò bồng đảo mềm mại, mịn màng rồi ra sức xoa bóp, trứng rung được đè lên giữa hai quả anh đào làm kɧoáı ©ảʍ dâng lên từng cơn.
“Ưm...”
Ngón chân của An Lan mở ra rồi co rúm lại, cô khó nhịn cọ xát ga trải giường. Trong đầu hiện lên bàn tay to lớn của Diệp Lâm Thâm, ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng của anh xoa nắn ngực mình.
An Lan để trứng rung xuống rồi nhẹ nhàng lướt qua rừng rậm, đè xuống hạt đậu đỏ ở chính giữa nhụy hoa, tiếp tục khiến nó phun ra mật hoa, chảy ra rồi dính đầy hai bên đùi non.
“Ha a... Thoải mái quá...”
Cảm giác ngứa ngáy trong nhụy hoa khiến cô không nhịn được vươn ngón tay ra, muốn lấp đầy khoảng trống khó chịu kia.
Cặp mông căng tròn vặn vẹo trên ga giường. Lúc hứng tình, mỗi một tấc da tấc thịt ma sát trên ga giường đều mang đến cảm giác tê dại, khiến cơ thể của cô ửng hồng lên.
Nhiều hơn một chút, nhiều hơn một chút nữa... Ngón tay của anh cũng sẽ đâm vào trong lỗ nhỏ của vợ anh như vậy sao? Vách thịt bên trong quấn chặt lấy ngón tay, cô chỉ cần đút sâu hơn mấy đốt ngón tay nữa là đã thấy rất thoải mái rồi.
“A ha...”
Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua điểm nhạy cảm trong hang động thịt mềm. Âm vật chợt giật nảy lên, trứng rung đè nó xuống khiến An Lan càng không nhịn được, eo nhỏ vô thức ưỡn lên.
“Ưm a...” Trong đầu hiện lên hình ảnh người đàn ông ngồi ở trên ghế sô pha nhìn cô, lúc đôi mắt ấy nhìn thẳng vào An Lan, cô lập tức đạt đến cao trào.
Lần này cô lên đỉnh nhanh hơn thường ngày.
Ga giường dưới thân ướt đẫm, trứng rung vẫn còn đang rung động trong nước, cơ thể ửng hồng của cô vẫn còn đang khẽ run rẩy.
