"Tư tình cái con khỉ! Người ta làm nghề phục vụ đàn ông có tiền, tôi là thằng khố rách áo ôm!" Quách Miễn cũng châm một điếu thuốc, rít một hơi rồi trả tiền cho ông chủ. Hắn mua thêm chai Coca lạnh, vặn nắp tu một ngụm lớn, sau đó nhìn về phía trạm chuyển phát nhanh nhà mình ở đối diện.
Sát vách trạm chuyển phát là một tiệm mát-xa, rèm cửa màu hồng, biển quảng cáo màu hồng, hình nền là một cô gái ngực bự mặc bikini. Đợi khi trời tối, ánh đèn của tiệm mát-xa cũng sẽ chuyển sang màu hồng phấn, trông cực kỳ bắt mắt giữa khu phố vừa bẩn vừa loạn này. Mặt tiền tiệm trông có vẻ sạch sẽ nhất, nhưng trong miệng lưỡi người đời, chỗ đó mới là nơi bẩn thỉu nhất.
"Còn bảo hai người không có quan hệ gì, uống ngụm nước ngọt cũng phải liếc mắt đưa tình với con Hồng qua đường nữa!" Ông chủ nháy mắt với hắn, liếc nhìn vào trong tiệm mình một cái rồi ghé sát lại thì thầm: "ŧıểυ Quách, cậu mà không có hứng thú với nó thì giới thiệu cho tôi đi? Tôi cứ đến mùa hè là bức bối khó chịu, bà xã lại cấm vận, làm đàn ông khổ lắm!"
Quách Miễn rũ mắt liếc nhìn gã đàn ông trung niên béo phị, đầu hói đầy dầu mỡ trước mặt, rồi hét lớn vào trong nhà: "Chị dâu! Chồng chị bảo muốn sang đối diện chơi gái kìa..."
"Ối giời ơi! Chú em, chú muốn hại chết anh à..." Ông chủ sợ đến mức định dùng bàn tay đầy mỡ bịt miệng Quách Miễn, bị hắn ghét bỏ nghiêng đầu né tránh. Giây tiếp theo, ông chủ đã bị bà chủ cầm đế giày rượt đánh chạy tóe khói.
Quách Miễn hô một tiếng "Hay lắm", rồi nghênh ngang băng qua đường về tiệm của mình.
"Gớm, anh lại nói xấu gì với lão béo đó thế? Nhìn lão bị vợ đánh như con rùa rụt cổ kìa?" Hồng "muội" liếc mắt đưa tình, nũng nịu hỏi.
"Có nói gì đâu, tôi chỉ bảo bà chủ trông chừng con cóc ghẻ nhà mình cho kỹ thôi!" Quách Miễn nói xong liền định đi vào trong, người phụ nữ phía sau lại mở lời.
"Ông chủ, tối tan làm có kế hoạch gì không? Chúng ta cùng đi ăn khuya nhé?"
Quách Miễn phẩy tay cho qua chuyện: "Tôi không đói!"
Hồng "muội" bĩu môi: "Chảnh chó cái gì? Không phải chỉ được mỗi cái mã đẹp trai thôi sao? Đồ kiết xác!"
---
Kha Oánh mặc một chiếc quần yếm bò ngắn và áo thun trắng đi tới. Mái tóc dài buộc hai bên, năm nay cô bé mới 19 tuổi, chiều cao đã ngót nghét một mét bảy, tràn đầy sức sống thanh xuân.
Màn đêm buông xuống, cái nóng hầm hập trên phố đang dần tan đi.
"Anh Miễn!"
Chưa bước vào cửa trạm chuyển phát, cô bé đã liếc mắt bắt được ngay cái bóng dáng cao lớn quen thuộc trong đám đông. Vai rộng chân dài, dáng đứng vững chãi chắc chắn, trông cực kỳ có lực.
"Đến rồi hả?"
Quách Miễn đang lục lọi tìm kiện hàng trên giá, quay đầu lại hờ hững chào một tiếng.
Chỉ cần nhìn thấy hắn, trong lòng Kha Oánh cũng thấy ấm áp.
Đây chính là anh Miễn của cô. Khi cười lên trông hắn có chút đểu cáng, lúc không cười lại càng chẳng giống người tốt, từ chân tơ kẽ tóc đến gót chân đều toát ra vẻ lưu manh, cứ như xã hội đen hoàn lương vậy.