Vợ Bạn

Chương 7

Trước Sau

break

Đi loanh quanh qua mấy con hẻm, cuối cùng cũng đến khu nhà cấp bốn tự xây. Con hẻm ngày càng hẹp, cũng ngày càng yên tĩnh.

Đến trước cổng lớn nhà trọ Kha Oánh thuê, Quách Miễn xoa đỉnh đầu cô, nhẹ giọng dặn: "Lên đi, anh đứng dưới này nhìn em. Vào nhà bật đèn lên, kiểm tra gầm giường với tủ quần áo xem có thằng nào trốn trong đó không. An toàn rồi thì ra ban công báo anh một tiếng."

Kha Oánh không chịu buông tay hắn, nũng nịu hỏi: "Anh không lên với em à?"

Quách Miễn lắc đầu: "Hôm nay không được, hôm nay Trương Gia Hằng ghé qua. Oánh Oánh, về đi."

Kha Oánh thở dài, biết là không gọi được hắn rồi. Thật ra mấy tháng gần đây, Quách Miễn hầu như không ngủ lại phòng trọ của cô.

Kha Oánh quay người đi vào sân, leo cầu thang ngoài trời lên tầng hai, dừng lại trước cửa phòng phía tây cùng, mở cửa vào nhà. Theo lời dặn của Quách Miễn, cô kiểm tra gầm giường và tủ quần áo, sau đó mới ra hành lang vẫy tay với hắn.

"Vậy anh về đây." Hắn rít thuốc, chỉ tay ra phía đường lớn, rồi quay lưng bỏ đi.

Kha Oánh trở vào phòng đóng chặt cửa sổ, thở dài nằm vật ra giường, tức thì bị nỗi chán chường bao phủ.

Thực ra tâm trạng hôm nay của cô tệ hại vô cùng. Buổi chiều cô đi xem phim cùng đối tượng xem mắt, lúc ra về gã đàn ông đó bảo muốn vào nhà nghỉ nghỉ ngơi một lát, Kha Oánh do dự một hồi rồi cũng đồng ý.

Và rồi… hai người đã phát sinh quan hệ trong nhà nghỉ đó.

Ngày 28 tháng 6, trời nóng đến mức khiến người ta không thở nổi.

Quách Miễn đi sang tiệm bánh bao xéo đối diện trạm chuyển phát nhanh mua về một lồng bánh bao, pha một ấm trà đặt trên bậc thềm cửa, vừa ăn bánh bao ngấu nghiến vừa chiêu một ngụm trà đã nhạt thếch.

Trên đường phố người xe nườm nượp. Khu này là khu phố cổ của thành phố Ninh, đường sá chật hẹp, nhà cửa thấp bé. Những người sống ở đây cơ bản đều là ŧıểυ thương buôn bán nhỏ lẻ, những kiếp người "trâu ngựa" dưới đáy xã hội, cũng giống như mớ dây điện chằng chịt trên đầu hẻm, hỗn loạn nhưng lại duy trì một trật tự kỳ lạ.

Hắn thích cái không khí ồn ào, bụi bặm của con phố này. Có khói lửa nhân gian, có mùi vị của tình người, quan trọng là nó hợp với khí chất và thân phận của hắn.

"Ông chủ? Mượn cái bật lửa tí nhé?"

Một mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc lướt qua. Hắn nuốt vội chiếc bánh bao cuối cùng, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, móc cái bật lửa trong túi ra đưa qua.

Bàn tay với bộ móng đỏ chót đính đá nhận lấy bật lửa, "tạch" một tiếng châm thuốc rồi đưa trả lại.

"Cảm ơn nhé."

Người phụ nữ nũng nịu nói một câu, vẫn đứng lì bên cạnh hắn không chịu đi. Quách Miễn chẳng thèm để ý, cầm lấy cái lồng hấp trống rỗng đi sang bên kia đường.

"Ê, ŧıểυ Quách! Tôi thấy con bé Hồng 'muội' kỹ sư mát-xa tiệm bên cạnh tìm cậu mấy lần rồi đấy, hai người có tư tình gì không hả?" Ông chủ tiệm bánh bao trêu chọc hắn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc