Vợ Bạn

Chương 6

Trước Sau

break

"Biết rồi!" Kha Oánh trả lời có chút mất kiên nhẫn, xé vỏ ốc quế cắn một miếng, vị kem sữa nồng nàn quyện với sô cô la tan chảy trên đầu lưỡi. Sau lưng vang lên tiếng Quách Miễn nhai đá rào rạo, trong lòng Kha Oánh dâng lên niềm hạnh phúc ngọt ngào.

Cô cố tình lấy kem que đấy chứ. Cô biết chưa đầy vài phút Quách Miễn sẽ ra mắng cô, rồi giật lấy cây kem cô đang ăn dở, đưa miệng cắn đúng vào chỗ cô vừa cắn, từng miếng từng miếng ăn hết phần còn lại.

Cô thích anh Miễn ăn đồ cô ăn dở, cảm giác giống như thú vui tình cảm của đôi vợ chồng son. Kha Oánh khao khát có một mái nhà riêng, trong nhà có hắn, có một người đàn ông ấm áp để cô dựa vào.

Ăn xong cây kem, Quách Miễn bóp bóp vai cô, nhẹ giọng nói: "Anh đưa em về."

Kha Oánh ngẩng đầu, chớp mắt hỏi: "Tối nay em ngủ lại chỗ anh không được sao?"

Quách Miễn nhếch mép cười, nhìn dòng người qua lại trên đường. Giờ đã hơn tám giờ tối, người ra đường tiêu khiển sau bữa cơm ngày càng đông, mà đa phần đều là đàn ông.

Khu phố cổ đang trong quy hoạch giải tỏa, bên cạnh vừa quây tôn một công trường lớn. Trên con phố thương mại cũ kỹ này mở đầy rẫy các tiệm mát-xa, tẩm quất, tắm hơi lớn nhỏ, thực chất đều là treo đầu dê bán thịt chó, toàn làm cái nghề buôn hương bán phấn giống như tiệm bên cạnh hắn.

"Thôi, em về nhà ngủ đi. Chỗ này... ồn ào lắm, em ngủ không ngon đâu. Ngoan, anh đưa em về."

Quách Miễn nói xong liền nắm lấy cánh tay cô xách dậy, cọ cọ vào cổ tay cô hai cái, rồi mới quay đầu nói vọng vào trong tiệm: "Mộc Mộc! Trông tiệm giúp anh một lát! Anh ra ngoài xíu!"

Trong lòng Kha Oánh có chút không tình nguyện. Quách Miễn rất ít khi giữ cô lại đây qua đêm, thi thoảng hai người thực sự muốn ngủ cùng nhau thì hầu như đều ra nhà nghỉ thuê phòng, hoặc là đến phòng trọ của cô.

"Anh Miễn, sao anh cứ hay đuổi em đi thế?" Kha Oánh không vui hỏi.

"Chỗ anh có gì tốt đâu?" Quách Miễn liếc nhìn cửa tiệm màu hồng bên cạnh trạm chuyển phát, hiếm khi nghiêm túc nói: "Cái nhà đó làm ăn về đêm, cả đêm không yên tĩnh, nào đánh nhau chửi bới, rồi còn mấy thằng say rượu quậy phá..."

"Chỗ này có gì hay mà ở? Con gái con đứa, ngủ một giấc đàng hoàng trong căn phòng yên tĩnh không tốt hơn sao?"

"Nói vậy là anh muốn tốt cho em hả?" Kha Oánh đung đưa cánh tay hắn hỏi.

Quách Miễn châm điếu thuốc rít một hơi, hồi lâu mới đáp: "Anh chỉ cảm thấy con gái không nên sống trong hoàn cảnh thế này. Phàm là có thể an phận kiếm tiền nuôi sống bản thân thì đừng có sa chân vào vũng bùn."

Kha Oánh nghe xong liền hôn chụt lên má hắn, nũng nịu nói: "Em biết ngay tâm địa anh Miễn là tốt nhất mà!"

Quách Miễn hừ hừ cười đểu, mặt mày hớn hở với cô: "Cái đó thì chưa chắc, anh Miễn của em không có cái căn tu tốt thế đâu."

Kha Oánh khoác tay hắn, dính chặt lấy hắn như những cặp tình nhân trên phố. Hắn không né tránh, chỉ lẳng lặng dụi tắt điếu thuốc, ném chính xác vào lưới cống thoát nước.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc