Vợ Bạn

Chương 9

Trước Sau

break

Nhưng mà hắn đẹp trai, đôi mắt đào hoa nhìn ai là người đó rụng rời chân tay, sống mũi vừa cao vừa thẳng. Có người bảo mũi đàn ông rất quan trọng, là yếu tố bên ngoài thể hiện năng lực "chỗ kín", Kha Oánh tin vào điều này, vì cô đã từng nếm thử mùi vị đó rồi.

Chào hỏi xong, Kha Oánh chen vào trong trạm thành thạo giúp khách lấy đồ, động tác còn nhanh hơn cả Quách Miễn.

Một lát sau, dòng người xếp hàng bên ngoài tản đi hết, trong tiệm chỉ còn lại hai người bọn họ.

Quách Miễn lấy hai chai nước, vặn nắp một chai đưa cho Kha Oánh, chai còn lại tự mình tu một hơi hết nửa.

Trời quá nóng, người hắn ướt sũng như chuột lột, chiếc áo thun đen dính bết vào người, lộ rõ từng thớ cơ bắp cuồn cuộn. Hắn lắc đầu, cầm điều khiển chỉnh nhiệt độ điều hòa xuống thấp hơn.

"Anh Miễn." Kha Oánh gọi từ phía sau. Hắn quay đầu lại thì thấy cô đưa chai nước mình đã uống dở qua. Mắt hắn hơi tối lại, từ vệt nước long lanh trên miệng chai ngửi thấy chút mùi vị ám muội.

Quách Miễn không nhận, giây tiếp theo áo bên hông đã bị vén lên, bàn tay nhỏ mềm mại áp vào hông hắn nắn bóp một cái không nhẹ không nặng. Quách Miễn không nhịn được sặc nước, ho sù sụ.

Kha Oánh đứng sau lưng cười khanh khách, trong lòng Quách Miễn bực bội nhưng lại chẳng thể phát tiết ngay được.

"Ông chủ! Ngại quá, hôm nay em đến muộn!"

Gã béo bốn mắt thở hồng hộc chui vào tiệm. Đó là Lâm Mộc Mộc, nhân viên bán thời gian Quách Miễn thuê để phụ sắp xếp hàng hóa và trông tiệm buổi chiều tối, chỉ có điều tên này rất hay lười biếng trốn việc, lần nào cũng đợi tiệm vãn khách mới mò đến.

"Lần sau còn đến muộn thế này thì nghỉ luôn đi!" Quách Miễn bực bội mắng một câu, rồi lê dép đi về phía nhà vệ sinh phía sau.

Kha Oánh nhìn bóng lưng hắn, nở nụ cười, tay cầm chai nước cũng đi theo sau.

Trong nhà vệ sinh, Quách Miễn vừa mở vòi hoa sen, quần áo cởi ra vắt tạm lên giá, tóc còn chưa kịp xả nước thì cửa đã "cạch" một tiếng bị đẩy ra.

Kha Oánh cười hì hì bước vào, tựa lưng vào cánh cửa rồi thuận tay chốt lại. Trong không gian chật hẹp, ánh mắt cô chậm rãi lướt qua người hắn, giống như đang dò xét một cảnh tượng bất ngờ, cuối cùng dừng lại ở điểm khiến bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng.

Ở nơi đó, sự mất kiểm soát lộ ra quá rõ ràng, ngạo nghễ và thẳng thắn, như một bí mật còn chưa kịp che giấu đã bị ánh đèn phơi bày, khiến chút bình tĩnh hiếm hoi của hắn tan rã không còn sót lại.

Phản xạ đầu tiên của Quách Miễn là tìm thứ gì đó để vớt vát tình thế. Nhưng trong nhà vệ sinh đơn sơ, thứ duy nhất trong tầm tay chỉ là cái gáo nhựa hình hồ lô. Hắn luống cuống cầm lấy, che chắn một cách vụng về, động tác vừa gấp vừa ngượng.

Kha Oánh đỏ mặt, nhưng nụ cười trên môi lại càng rạng rỡ, mang theo vẻ trêu chọc không hề che giấu.

“Anh Miễn,” cô nghiêng đầu, giọng điệu vô tội đến đáng ghét, “thứ anh đang cầm là em mua cho đấy. Chỉ tiếc là… hình như em chọn nhầm kích cỡ rồi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc