Vẻ Ngoại Ngoan Hiền, Bí Mật Hư Hỏng

Chương 2: Mông vểnh cao (H)

Trước Sau

break
Xưng hô “công chúa” này là khi ký thỏa thuận, Úc Tuế Chi tiện tay ghi xuống.
Khuôn mẫu do Kỷ Phỉ cung cấp, cô không liệt kê những gì mình không thể chấp nhận được, ví dụ xỏ khuyên hay cắt rạch có thể làm tổn thương thân thể, đồng thời cũng loại trừ khả năng anh sẽ đề xuất như thứ này. Dù sao cô với anh thật sự không thân, cũng chưa thể hoàn toàn tin tưởng anh được.
Úc Tuế Chi không hề có ý kiến gì với phiếu điều tra thuộc tính này, còn thích thú nghiên cứu một hồi lâu, ở mục “xưng hô có thể chấp nhận” thì lại để trống.
Kỷ Phỉ ngó anh một cái, thuận tay lấy phiếu của anh qua, điền hai chữ “chủ nhân” xuống giúp anh.
Đưa trả lại, đang định điền cho xong tờ trên tay mình thì anh lại lấn qua, giống như nhìn trộm đáp án của bạn cùng bàn lúc đi thi, liếc phiếu điều tra của cô.
“Chó con, chó cái, lỗ dâm…” Anh chậm chạp đọc mấy dòng cô tự viết ra: “Cậu có thể chấp nhận mấy xưng hô này à?”
Giọng điệu không quá kinh ngạc nhưng vì tiến lại quá sát nên giọng nói được ép xuống rất thấp, hơi thở cũng phả lên vành tai cô.
Kỷ Phỉ cảm thấy lỗ tai mình hơi nóng lên nhưng cố gắng không nhúc nhích.
Hẳn là lòng hổ thẹn của cô đã cho phép, dù sao trước nay bọn họ còn chưa hề nắm tay, bây giờ lại phải mặt không đổi sắc mà bàn luận chuyện đen tối riêng tư nhất này.
“Hẳn là có thể chịu được.” Cô gật gật đầu.
Những xưng hô này cô biết được từ trong video, tuy chưa từng dùng trong thực tế nhưng cô nghe cũng không thấy phản cảm.
“Thế à…” Úc Tuế Chi cười cười, không bình luận gì, chỉ bắt chước hành động khi nãy của cô, cũng lấy tờ phiếu trong tay cô qua: “Vậy tôi thêm một cái.”
Có lẽ là xưng hô còn quá đáng hơn nữa.
Kỷ Phỉ nghĩ, tuy tiếng tăm trong trường của Úc Tuế Chi cũng được nhưng không chừng còn ăn chơi hơn bất kỳ người nào khác. Nếu là xưng hô quá đáng thì cô có thể từ chối.
Nhưng hai chữ anh viết xuống lại khiến cô lập tức đỏ bừng mặt.
— Công chúa.
***
“Công chúa, đừng để tôi lặp lại lần thứ hai.”
Văn phòng Ban Đối ngoại đóng chặt cửa sổ, Úc Tuế Chi lại mở miệng lần nữa. Giọng điệu không còn lạnh nhạt như khi nãy mà còn có thêm chút mạnh bạo.
Tim Kỷ Phỉ đập nhanh, cố kìm nén kɧoáı ©ảʍ trứng rung mang lại, dưới cái nhìn chăm chú của chàng trai, cô run rẩy mò ngón tay xuống dưới váy, sau đó chậm rãi kéo qυầи ɭóŧ xuống. Cô có thể cảm giác được dâm dịch ở cửa huyệt đã thành mấy sợi trong suốt, dính ở giữa quần, kéo đến giữa đùi mới bị đứt ra.
qυầи ɭóŧ ướt không còn gì, cô lặng lẽ ném nó lên thảm, hai chân mềm oặt quỳ xuống.
Văn phòng này thật ra được trang trí rất xa hoa trong một phạm vi có hạn. thảm nhung một tháng đổi một lần như ném tiền ra cửa sổ.
Hai đầu gối của cô đặt lên tấm thảm, cảm giác mềm mại không quá khó chịu.
Hơn nữa anh còn cho cô một cái xưng hô vô cùng có ý nghĩa, tuy đây chỉ là thủ đoạn phá tan lớp phòng thủ trong lòng cô nhưng cô vẫn cảm thấy mình đang âm thầm được lấy lòng.
Úc Tuế Chi vừa nhìn cô chằm chằm vừa thay đổi chế độ rung của trứng rung. Thấy cô hạ vòng eo, ngửa mặt, giống như mèo mẹ, từng bước chậm rãi bò lại đây, anh không hài lòng mà mở miệng nói: “Không phải đã dạy em phải bò thế nào rồi sao? Sao đấy, mấy ngày nay không gặp nên quên rồi à? Năng lực học tập của công chúa kém như vậy thì được top 10 khối bằng cách nào vậy?”
Có lẽ trứng rung liên tục trong huyệt khiến đầu óc Kỷ Phỉ trở nên chậm chạp, cô sững sờ tại chỗ, đôi mắt ướt át không biết nên trả lời sao.
Chỉ có thể nghe anh nhục mạ cô từng câu từng chữ như kẻ xấu: “Con gái thì tạm thời chưa nói, con trai thì sao? Cũng từng bước lên giường vậy sao? Rốt cuộc công chúa của chúng ta, cái lỗ dâm thế kia, con trai lớp em đã ngủ với em rồi đúng không? Tụi nó cũng lén trao đổi nhỉ? Nói Kỷ Phỉ chơi rất sướиɠ, không chừng còn đang bàn xem nên trói em lại thế nào, sau đó nhốt lại, từng bước lần lượt nhét dươиɠ ѵậŧ vào cái lỗ dâm của em, sau đó rót cho em sưng bụng như mang thai.”
“Không, không phải, chủ nhân, em không có ngủ với bọn họ, em không có…” Rõ ràng biết đây là chuyện không thể nào xảy ra nhưng Kỷ Phỉ vẫn bị lời cợt nhả từ miệng anh làm cho ngại ngùng bối rối, dâm dịch càng chảy ra ào ạt hơn, chảy xuống từ bắp đùi như vỡ đê.
Cô không biết thảm có bị ướt không, để chứng minh mình thi được top 10 khối nhờ vào năng lực, cô mềm giọng cầu xin: “Em bò đàng hoàng mà, chủ nhân.”
“Bò đàng hoàng sao?” Giống như cố tình làm cô tò mò, Úc Tuế Chi mềm giọng, thấy thú vị hỏi lại cô: “Bò thế nào?”
Cô biết anh muốn nghe gì.
Răng khẽ cắn môi, cắn cánh môi càng đỏ tươi hơn.
Vô cùng xấu hổ và giận dữ, trong lòng lại bốc lên cảm giác hưng phấn kỳ dị. Cô duỗi tay, vén váy mình lên eo, lộ ra cánh mông trắng tuyết như quả đào, nhẹ giọng đáp: “Mông vểnh cao, để lộ lỗ dâm và lỗ đít.”
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc