Kỷ Phỉ có vẻ ngoài rất xinh đẹp.
Là nét đẹp theo khuôn mẫu, không chút tì vết.
Da trắng, khung xương nhỏ, dáng người thiên gầy nhưng có thịt, cảm giác lúc nhéo rất đã, chỗ nào cũng mềm mại. Mái tóc mượt đen nhánh rũ xuống được buộc chặt gọn gàng. Nút áo sơ mi đồng phục luôn luôn gài tới nút trên cùng, váy không bao giờ cắt xén nghịch ngợm như những bạn học xung quanh.
Nữ sinh ngoan ngoãn biết chơi violin, bình thường trông có vẻ chỉ biết học tập, cũng không có bao nhiêu người bạn thân thiết. Cô cũng có người trong lòng, việc này cũng không khiến Úc Tuế Chi thấy bất ngờ chút nào. Con gái thường bị quản nghiêm thì trong lòng sẽ hơi áp lực, cần phải phát tiết ra ở một mặt nào đó.
Anh chỉ không ngờ cô có sở thích không bình thường như vậy.
Nhìn từ góc độ của Úc Tuế Chi, cô gái đang quỳ trên mặt đất, nghe lời vén váy lên, nửa người dưới loã lồ có đôi chân và cái mông trắng đến phát sáng.
Tóc mái rũ xuống, che khuất hơn nửa gương mặt, đuôi mắt thấm đẫm ham muốn mà hơi đỏ lên, còn lờ mờ sương như sắp khóc.
Không biết là do thấy thẹn thùng hay là thật sự đang thoải mái.
Có lẽ là cả hai.
Nhưng cho dù như vậy, cảnh đẹp cũng chỉ dừng lại ở xương quai xanh. Hai vυ" giấu bên dưới lớp áo sơ mi trắng như tuyết, được áo lót nhạt màu bao phủ hoàn toàn không thể thấy được.
Cho dù hai bầu ngực chưa hoàn toàn dậy thì xong đã rất to.
Khó mà ngờ, lưng cô mỏng như vậy mà lại mọc lên bộ ngực như đôi bồ câu nhô lên như lầu cao mọc ra từ vùng bình địa. Vừa trắng vừa mềm, hai hạt đậu hồng nhạt trên đỉnh khi không động tình thì còn hơi lõm vào.
Xoa nắn hoặc hôn một cái là có thể cứng như hòn sỏi nhỏ.
Khi bị vỗ lên thì sóng nước dập dềnh, khiến người ta phải hoa mắt. Vết đỏ lan ra phía trên cũng rất xinh đẹp.
Xuống chút nữa là vòng eo thon nhỏ, một tay là có thể nắm lấy hơn một nửa.
Vòng eo trũng xuống sâu, quả đào tuyết có vẻ căng tròn hơn. âʍ ɦộ múp míp giống như màn thầu bị anh dùng 1 ngón, rồi 2 ngón tay nới rộng ra, quấy loạn, dùng môi lưỡi liếʍ láp, cưỡng ép, dùng bàn tay vỗ lên làm nước sốt văng tung toé khắp nơi, sưng đỏ không chịu được.
Thứ duy nhất chưa thật sự được sử dụng là cắm dươиɠ ѵậŧ vào.
Một ngày nào đó, khi cô đã chuẩn bị sẵn sàng, cô sẽ bị dươиɠ ѵậŧ nào đó cắm xuyên từ trong ra ngoài, bị rót đầy, đến khi bị bắn thành bồn chứa tinh.
dươиɠ ѵậŧ giữa hai chân đang ngẩng cao đầu, sưng đến khó chịu.
Mà Kỷ Phỉ cũng đã chậm chạp bò tới trước mặt anh, ngửa mặt nhìn anh như xin được khen thưởng.
Anh không khỏi vuốt ve mặt cô, nhẹ giọng khen ngợi: “Ngoan quá.”
Cái tay khác lại bất ngờ chỉnh độ rung lên cao nhất, thân thể vốn ướt mềm của thiếu nữ đột nhiên rung lên, cổ họng phát ra tiếng rêи ɾỉ không dứt, ngay cả đầu lưỡi cũng thè ra.
Ngón tay vuốt ve gò má cô dần đi vào từ hàm răng hơi hé, đầu lưỡi của cô tự động quấn lên, giống như tìm được một món đồ chơi ngon lành, tiếng rên hoá thành tiếng nước ướt át, lép nhép chảy dọc theo ngón tay anh, giống như muốn hoà tan vào máu anh.
Gương mặt nhỏ đỏ bừng không khỏi cọ cọ giữa hai chân anh nhưng vì không được anh cho phép, cô chần chừ không dám tuỳ ý kéo khoá quần anh xuống.
A, thật là…
Dâm vãi.
Thói hư tật xấu chiếm thế thượng phong, anh vươn hai ngón tay kẹp lấy đầu lưỡi mềm đến khó tin của cô, thấp giọng nói: “Hôm nay em đến muộn, chủ nhân thật sự rất không vui.”
Đầu ngón tay lại tiến thêm một bước, chống lên cái lưỡi: “Tô Gia Danh chơi bóng bên ngoài, xem cậu ấy chơi quên cả giờ giấc luôn sao?”