Vẻ Ngoại Ngoan Hiền, Bí Mật Hư Hỏng
Chương 1: Bò lại đây (H)

Vào giữa hạ, buổi chiều sau khi tan học, mặt trời vội vã chiếu sáng, ánh nắng rải rác trên lá cây xanh mướt.
Trên sân tennis, thỉnh thoảng truyền đến tiếng đánh bóng đầm tai.
Người đánh cầu dùng nhiều sức vung đập, từng hành động đều vô cùng ưu nhã.
Kỷ Phỉ đi qua hành lang lầu hai, ghé mắt nhìn lướt qua rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt.
Cô dừng lại bên ngoài cửa văn phòng Ban Đối ngoại của trường, gõ cửa.
Cốc cốc cốc.
Ba tiếng hợp quy tắc, không mạnh không nhẹ, phù hợp với vẻ ngoài quy củ của cô.
Trong cửa đáp lại một câu, cô đẩy cửa, thấy phía sau chiếc bàn làm việc bình thường là một chàng trai.
Thứ không bình thường là diện mạo của chàng trai đó, có lời đồn anh có một phần tư huyết thống Đức, bởi vậy mà tóc hơi xoăn, đồng tử có màu lục. Không nghĩ cũng biết anh rất đẹp, từ lúc vào trường thì vẻ đẹp này đã chấn động oanh tạc. Khuôn mặt sắc nét, làn da trắng như sứ không chút tì vết, tứ chi thon dài, thân hình cao gầy.
Lên làm trưởng Ban Đối ngoại không phải vì năng lực xã giao xuất sắc của anh mà là anh có rất nhiều tiền. Dù ngôi trường ở khu dành cho quý tộc thì cũng phải thể hiện hết tài năng tài sản mới có thể thoải mái kéo được càng nhiều tài trợ hơn.
Đối với Kỷ Phỉ, chàng trai là một nhân vật chỉ có thể nhìn chứ không thể chạm tới, trời xui đất khiến thế nào hai người lại va vào nhau.
Bây giờ, anh là chủ nhân của cô.
Đúng, đúng theo nghĩa đen thông thường, là đối tác BDSM.
Úc Tuế Chi là tên của anh.
Nhưng sau khi tiến vào căn phòng này, cô chỉ có thể gọi anh là — chủ nhân.
“Đóng cửa lại đi.”
Úc Tuế Chi một tay chống đầu, một tay đặt trên mặt bàn, ngữ khí nói chuyện vô cùng lạnh nhạt. Anh cũng không ngẩng đầu nhìn cô mà cụp mắt mở APP điện thoại trên bàn, khoé miệng lộ ra một nụ cười.
APP đó có thể liên kết với trứng rung trong cơ thể cô.
Trước khi tới anh đã dặn, muốn cô mang món đồ chơi này tới gặp anh.
Cách một khoảng cách thật xa, cô nhìn anh vươn đốt ngón tay thon dài, khẽ chạm lên giao diện điện thoại.
Tiếng ‘ù ù’ vang lên trong phòng.
Cho dù đã chuẩn bị từ trước nhưng Kỷ Phỉ vẫn mềm nhũn cả đầu gối, ngón tay chống lên cửa, gần như không thể đứng thẳng được, sắc mặt cũng lập tức trở nên ửng hồng.
Chàng trai một lòng ngắm nghía APP điện thoại cuối cùng cũng ngẩng đầu, nhìn cô một cái: “Mới ở mức thấp nhất thôi, đã chịu không nổi rồi à?”
Trứng rung trong âʍ đa͙σ rung lên theo chế độ mà chàng trai thiết lập, giống như anh dùng ngón tay khuấy động trong cơ thể cô. Khác nhau ở chỗ, ngón tay anh có thể tạo ra tiếng nước ướt át, mà bây giờ chỉ có tiếng máy móc rung lắc lạnh như băng.
Có điều cũng đủ kí©ɧ ŧɧí©ɧ rồi.
“Không, không có…” Kỷ Phỉ run rẩy đáp lại anh, cuối cùng còn không quên nói một câu: “Chủ nhân.”
“Thật không?” Úc Tuế Chi cười cười: “Vậy tôi nâng thêm một mức nữa!”
Giọng điệu rất dễ nói chuyện nhưng cả hai đều biết, thật ra không hề có đường cho cô từ chối. Dưới tình cảnh dạy dỗ và bị dạy dỗ, thứ anh muốn là tính phục tùng của cô.
Trước mắt, cô vẫn còn thiếu sót.
Không biết anh ấn vào nút nào mà cô hít một luồng khí lạnh, tiếng ‘ù ù’ trong cơ thể lớn lên nữa, kɧoáı ©ảʍ sắc bén bỗng ùa tới. Đôi chân dưới váy đồng phục kẹp chặt không thôi, giống như muốn ngăn cản dâm dịch chảy xuống theo bắp đùi.
Thấy cô phí công chống cự, Úc Tuế Chi nhướng mày, ra mệnh lệnh tiếp theo.
“Bây giờ, lại đây đi.”
Tiếng đánh bóng trên sân tennis xuyên qua bức màn, rơi vào tai Kỷ Phỉ, cô mở to đôi mắt hơi lờ mờ nhìn Úc Tuế Chi, lảo đảo nhấc chân theo bản năng, muốn đi đến chỗ anh.
“Không đúng, không đúng.” Anh lại cười ngăn cản cô, gương mặt vô cùng loá mắt lại vì ánh mắt quá mức sâu thẳm này mà có chút xấu xa, nhưng không thể không nói, sự xấu xa này lại gãi đúng chỗ ngứa của Kỷ Phỉ lúc này.
“Phải bò lại đây…” Anh nói: “Công chúa.”
“Cởi qυầи ɭóŧ ra, sau đó bò lại đây.”
