Triệu Trạch lại bắt đầu nhớ về những điểm tốt của Mộ Chu.
So với tất cả những cô gái anh ta từng đi xem mắt sau này, Mộ Chu vẫn là tốt nhất.
Dù vẻ ngoài có hơi quê mùa, nhưng cô có công việc ổn định, lương cao ở một tập đoàn lớn.
Quan trọng nhất là tính cách cô dịu dàng, chưa bao giờ cãi lời anh ta, anh ta là nói gì cô nghe nấy.
Còn mấy cô gái kia, chỉ cần anh ta vừa mở miệng giáo huấn vài câu là họ đã mỉa mai anh ta mắc "bệnh làm cha", thích lên mặt dạy đời, khiến anh ta không ít lần bẽ mặt.
Đang lúc hối hận khôn nguôi thì anh ta lại tình cờ chạm mặt Mộ Chu.
Hơn nữa, Mộ Chu của ngày hôm nay so với trước kia cứ như biến thành người khác, xinh đẹp đến mức khiến anh ta nhìn không chớp mắt.
Thế là, anh ta lại mặt dày tiến tới bắt chuyện.
Nghe anh ta thao thao bất tuyệt một hồi, Mộ Chu đột ngột ngắt lời: "Không phải anh đã có bạn gái rồi sao?"
Lúc đứng xếp hàng bên ngoài, cô đã tận mắt thấy Triệu Trạch đi ăn cùng một cô gái khác.
Trong lúc ăn, hai người còn nắm tay nhau rất thân mật, rõ ràng không phải quan hệ bạn bè bình thường.
Chẳng ngờ cô gái kia vừa đi khỏi, anh ta đã trơ tráo chạy sang tìm cô.
Sắc mặt Triệu Trạch biến đổi liên hồi, vội vàng thanh minh: "Không phải bạn gái đâu, cũng là đối tượng xem mắt thôi. Tại gia đình cứ ép quá nên anh chẳng còn cách nào khác."
Anh ta đâu biết Mộ Chu đã thấy hết cảnh nắm tay, nên vẫn cố sống chết mà bao biện.
Mộ Chu chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy châm biếm.
Sau lần gặp trước, cô vốn chẳng muốn dây dưa gì với loại người này, nhưng nếu anh ta đã không biết điều mà tự dẫn xác đến, cô cũng chẳng ngại mà dạy cho anh ta một bài học.
Phía bên kia đường, hai cô gái trẻ vừa đi ngang qua cửa tiệm vừa cười nói:
"Nghe nói đây là quán ăn đang nổi trên mạng đấy, vị ngon lắm nhưng mà đông khách khiếp thật."
"Tớ bảo vệ sĩ nhà tớ xếp hàng rồi, chúng mình cứ đi mua sắm tiếp đi, lát nữa quay lại nếm thử sau."
Cô gái đang nói chuyện vô tình liếc mắt vào trong tiệm, bỗng khựng lại vì thấy một bóng dáng quen thuộc. Nếu Mộ Chu nhìn ra, cô sẽ nhận ra đây chính là Tần Chỉ Tường – cô em họ của Tần Quân Xuyên mà cô từng gặp ở khách sạn Hoàng Nguyên.
Tần Chỉ Tường lập tức nhận ra Mộ Chu chính là "người tình bí mật" của anh mình, thế là cô nàng liền lấy điện thoại ra, chọn đủ mọi góc độ để chụp lén.
Cô bạn đi cùng ngơ ngác không hiểu chuyện gì, Chỉ Tường cũng chẳng kịp giải thích: "Để lát nữa tớ kể sau!"
Nàng tiểu thư kéo bạn ngồi thụp xuống một góc khuất, rồi gửi ngay loạt ảnh cho anh trai mình kèm lời nhắn:
[Nguy to rồi anh hai ơi! Người phụ nữ của anh đang bí mật hẹn hò với người đàn ông khác kìa! Em đang đứng canh cửa đây, anh mau đến ngay đi!]
Anh trai cô ấy đã 30 tuổi đầu mới khó khăn lắm mới thích một cô gái, cô ấy tuyệt đối không thể để ai nẫng tay trên được. Nghĩ vậy, Tần Chỉ Tường dán chặt mắt vào tình hình bên trong.
Hôm đó là cuối tuần nên Tần Quân Xuyên không đi làm, anh đang ở nhà đánh cờ và uống trà cùng các bậc tiền bối.
Giữa lúc mấy người bạn thân gọi điện rủ đi uống rượu, anh vốn định từ chối thì bà nội lại lên tiếng thúc giục:
"Thanh niên trai tráng thì phải ra ngoài mà chơi bời, cứ ở nhà quanh quẩn với mấy ông bà già này làm gì."
Thế là Tần Quân Xuyên bị đẩy ra khỏi cửa, đành phải nhận lời đi tụ tập.
Ngồi trên xe, anh nhìn thấy tin nhắn của Tần Chỉ Tường.
Ban đầu khi chưa xem ảnh, anh chỉ nghĩ cô em họ mình lại nói nhăng nói cuội, đang định cất máy đi thì hàng loạt tấm ảnh được gửi đến liên tiếp.
Nhìn thấy Mộ Chu trong ảnh, anh sững sờ.
Ngay sau đó, đôi lông mày nhíu chặt lại đầy vẻ giận dữ.
Anh nhận ra gã đàn ông đó – kẻ đã từng mỉa mai, nhục mạ Mộ Chu sau lưng ở khách sạn Hoàng Nguyên lần trước.
"Hóa ra bọn họ vẫn còn qua lại với nhau."
Ý nghĩ đó vừa xẹt qua khiến Tần Quân Xuyên cảm thấy bực bội khó tả, gân xanh trên trán giật liên hồi vì tức tối. Anh thậm chí còn chẳng buồn đính chính câu nói gây hiểu lầm của em gái.
Ở đầu dây bên kia, Tần Chỉ Tường vẫn liên tục cập nhật tình hình mới nhất.
Tần Quân Xuyên muốn vứt quách cái điện thoại sang một bên cho rảnh nợ, nhưng bàn tay vẫn bất động, đôi mắt cứ không tự chủ được mà nhìn chằm chằm vào màn hình như bị bỏ bùa.
Trong phút chốc, anh sực tỉnh và tắt màn hình điện thoại.
Anh tháo kính xuống, dùng mu bàn tay day nhẹ giữa hai lông mày để nén cơn giận vô cớ đang bùng lên.
Chuyện này thì liên quan gì đến anh chứ?
Cô chỉ là một nhân viên nhỏ bé mờ nhạt trong công ty, cô muốn ở bên ai là quyền của cô. Có chịu uất ức hay không cũng chẳng phải việc của anh. Anh quả thật đã lo chuyện bao đồng quá rồi.
Tần Chỉ Tường mãi không thấy anh trai hồi âm nên bắt đầu sốt ruột.
Đúng lúc đó, có người nhắn tin cho cô: [Có qua hội sở Tụ Sáp không? Anh trai em lát nữa cũng tới đấy.]
Tần Chỉ Tường lập tức gọi lại, nghe bảo anh mình đang trên đường tới hội sở, cô liền càu nhàu: "Các anh đừng có làm phiền anh tôi lúc này, anh ấy đang bực bội lắm, đừng đợi nữa."
Đối phương ngơ ngác không hiểu chuyện gì, Tần Chỉ Tường thở dài: "Anh tôi sắp bị “cắm sừng” tới nơi rồi, đang bận đi giành người yêu đây, thôi không nói nữa nhé."
Bỏ mặc đám bạn đang kinh ngạc rụng rời, Tần Chỉ Tường cúp máy ngang xương.
Tại hội sở, một nhóm đàn ông trạc tuổi Tần Quân Xuyên ngơ ngác nhìn nhau.
Họ vốn chẳng tin nổi chuyện Tần Quân Xuyên có bạn gái, lại càng không tin được có người dám bỏ rơi anh. Nhưng lời là do em họ anh nói, chắc chắn không thể sai được.
Cao Dật Nghiêm – bạn thân nhất của anh – không kìm được liền gọi điện ngay cho Tần Quân Xuyên:
"Này người anh em, tôi biết cậu đang đau lòng, nhưng bình tĩnh đã. Nói cho tôi nghe, cậu có bạn gái từ bao giờ thế?"
Sắc mặt Tần Quân Xuyên lạnh thấu xương, anh vẫn chưa thoát ra được cơn giận từ những bức ảnh thì lại nghe thấy gã bạn nói nhảm.
Sau một hồi nghe đối phương lải nhải, anh mới hiểu ra mọi chuyện.
Hóa ra Tần Chỉ Tường đã đem chuyện này đi rêu rao khắp nơi.
Anh đau đầu nhắm mắt lại, hạ quyết tâm: "Các cậu cứ uống đi, tôi có việc bận rồi."
"Hiểu rồi, hiểu rồi! Bọn tôi không làm phiền cậu đi “rước nàng về dinh” đâu, lúc khác tụ tập sau nhé!"
Cao Dật Nghiêm rất biết điều mà cúp máy.
Tần Quân Xuyên cảm thấy, lúc này anh thực sự cần phải đến chỗ Mộ Chu để làm cho rõ mọi chuyện.
Nếu không, chẳng biết cái miệng rộng của cô em họ sẽ còn thêu dệt nên những lời đồn quái đản gì nữa.
Sau khi bảo tài xế quay đầu xe, sắc mặt anh mới dịu đi đôi chút.
Tại quán ăn, Mộ Chu chẳng còn tâm trạng nào để dùng bữa khi ngồi đối diện với kẻ khiến cô mất cảm giác ngon miệng như Triệu Trạch.
Cô quyết định tung đòn hiểm:
"Anh muốn mời tôi ăn cơm thật à?"
"Hả?" Triệu Trạch khựng lại.
Mộ Chu nhìn hắn bằng ánh mắt chân thành: "Tháng này tôi lỡ tiêu sạch tiền để mua quần áo rồi, giờ chẳng còn đồng nào để trả tiền cơm cả."
Tiền bạc chính là "tử huyệt" của Triệu Trạch.
Anh ta bỗng nhiên cảm thấy hối hận.
Hóa ra vẻ thật thà trước kia của Mộ Chu chỉ là giả tạo, cô cũng chỉ là hạng phụ nữ đào mỏ mà thôi. Chắc lần trước ở khách sạn cô cố tình ra vẻ hào phóng để lừa anh ta sập bẫy.
Nghĩ đến đây, anh ta thấy Mộ Chu chẳng còn gì tốt đẹp, thậm chí còn không bằng cô bạn gái anh ta vừa đi xem mắt – ít nhất cô kia còn rất "độc lập", lần nào ăn uống cũng tranh trả tiền chứ không bắt anh ta móc túi.
Thế là anh ta vội vàng đứng dậy: "Ấy chết, anh đột nhiên nhớ ra có việc gấp, anh đi trước nhé!"
Nhìn bóng lưng chạy trối chết của anh ta, Mộ Chu thản nhiên hỏi hệ thống thông tin liên lạc của cô gái đi cùng anh ta lúc nãy, rồi hí hoáy nhắn tin trên điện thoại.
Một lát sau, cô mới hài lòng cầm đũa lên định thưởng thức bữa ăn.
Thế nhưng, đũa chưa kịp chạm món thì trước mặt cô bỗng xuất hiện một bóng đen bao phủ.
Mộ Chu tưởng Triệu Trạch quay lại, định liếc mắt khinh bỉ một cái, nhưng vừa ngẩng đầu lên, cô đã sững sờ:
"Tần... Tần tổng?"