“Vậy sao? Thế thì lần sau tôi sẽ thử xem, để xem nếu tôi cởi sạch đứng trước mặt anh ấy, liệu có quyến rũ được anh ấy hay không.”
Khi Mộ Chu nói ra câu này, trên mặt cô hoàn toàn không còn vẻ khúm núm, cẩn trọng thường ngày.
Cô dùng một tay tháo kính xuống, xoay nhẹ gọng kính trong lòng bàn tay, vẻ lười biếng đầy phong tình cùng sự giễu cợt dành cho Khúc Bái Tịch khiến đối phương trong phút chốc quên mất mục đích mình đến đây.
Ngây người vài giây, Khúc Bái Tịch mới sực tỉnh, nhận ra Mộ Chu vừa thản nhiên thừa nhận tất cả.
Cô ta tức đến đỏ bừng mặt.
Đúng là đồ không biết liêm sỉ! Nhìn chằm chằm vào đôi mắt hơi xếch đầy mê hoặc của Mộ Chu, cô ta không nhịn được mà hừ lạnh trào phúng.
Người phụ nữ này quả nhiên trước mặt một bộ, sau lưng một bộ, riêng tư chắc chắn không thiếu thủ đoạn quyến rũ rẻ tiền nào.
"Cô không sợ tôi nói cho Tần Quân Xuyên biết bộ mặt thật của cô sao?" Cô ta liếc nhìn túi đồ hiệu trên tay Mộ Chu, ánh mắt khinh bỉ hiện rõ: "Vừa nhận được bộ quần áo đắt tiền đã không nhịn được mà lộ đuôi cáo, ngu xuẩn."
Mộ Chu khẽ cười, nghiêng mình soi gương chỉnh lại lọn tóc bên tai, tự tin nói: "Cô cứ việc đi mà nói, để xem anh ấy tin cô hay tin tôi."
Dáng vẻ định liệu trước đó khiến lồng ngực Khúc Bái Tịch nghẹn lại.
Quả thật, người phụ nữ này ngụy trang quá giỏi, Tần Quân Xuyên rất có thể sẽ không tin cô ta.
Nhưng Khúc Bái Tịch không vội, chỉ là một nhân viên nhỏ nhoi, cô ta không tin Mộ Chu thực sự có thể lọt vào mắt xanh của Tần Quân Xuyên lâu dài.
Cô ta có thừa cơ hội để vạch trần lớp mặt nạ này.
Không muốn dây dưa thêm, Khúc Bái Tịch để lại một câu: "Vậy thì cứ thử xem" rồi định rời đi.
Thế nhưng Mộ Chu lại bỗng dưng thở dài:
"Khúc Bái Tịch, bao nhiêu năm trôi qua, cô vẫn chẳng thay đổi chút nào. Vẫn không thể chấp nhận được việc có bất kỳ ai, ở bất kỳ lĩnh vực nào, có khả năng vượt qua cô dù chỉ một chút."
Tim Khúc Bái Tịch hẫng một nhịp, cô ta đột ngột quay đầu trân trân nhìn Mộ Chu, như muốn nhìn thấu lớp da mặt này.
Mộ Chu không vòng vo nữa:
"Đã lâu không gặp, bạn học cũ."
Khúc Bái Tịch đứng hình vài giây rồi bừng tỉnh đại ngộ.
Cô ta nhớ ra rồi, hèn chi cứ thấy Mộ Chu quen mắt, hóa ra bọn họ là bạn học đại học!
Chỉ là Mộ Chu ngày trước quá mức mờ nhạt, ở trường như một người tàng hình, họp lớp cũng chẳng bao giờ tham gia. Khúc Bái Tịch vốn dĩ chẳng bao giờ để mắt tới những kẻ không liên quan, huống chi là một người không có chút tồn tại cảm nào như Mộ Chu.
Xâu chuỗi lại những lần gặp mặt trước đó, Khúc Bái Tịch bắt đầu nghi ngờ: Chẳng lẽ ngay từ đầu Mộ Chu đã nhận ra cô ta, vì ghen tị nên mới năm lần bảy lượt nhắm vào cô ta để trả thù? Lúc này, Khúc Bái Tịch hoàn toàn quên mất rằng, trong mọi lần đụng độ, chính cô ta mới là người cố tình gây hấn trước.
Mộ Chu thấy cô ta đã nhận ra mình thì khẽ mỉm cười.
Thời đại học, Khúc Bái Tịch vốn đã có tính cách như vậy, nơi nào cũng muốn tranh nhất, không dung nạp được ai hơn mình. Năm đó có một cuộc thi tiếng Anh cấp trường, nguyên chủ vốn là người có thành tích xuất sắc nhất khoa, lẽ ra sẽ đại diện đi thi, nhưng Khúc Bái Tịch đã chen ngang.
Cô ta cho rằng việc đại diện cho cả khoa như thế phải thuộc về mình mới đúng.
Thế là cô ta lấy cớ từng học ở nước ngoài hồi tiểu học, ép gia đình ra mặt để giành lấy suất thi đó.
Nguyên chủ biết chuyện cũng không dám oán hận, chỉ tự ti vì mình chưa từng được xuất ngoại.
Thực chất đó chẳng phải cuộc thi gì to tát, chỉ là một hoạt động của trường, nhưng dù vậy Khúc Bái Tịch vẫn không cho phép ai đè đầu cưỡi cổ mình.
Những "việc nhỏ" này Khúc Bái Tịch sớm đã quăng ra sau đầu, nên cô ta không nhớ gì về giao điểm với nguyên chủ, chỉ mặc định rằng Mộ Chu ghen tị với mình.
Bởi vì sau khi tốt nghiệp, các bạn học khác đều nịnh bợ cô ta hết lời, kẻ thì muốn nhờ giới thiệu việc làm vào LOP, kẻ thì muốn làm thân để dựa hơi.
Đẳng cấp của cô ta khác hẳn bọn họ.
Chưa từng có ai đối đầu như Mộ Chu cả.
Sự khinh bỉ trong mắt Khúc Bái Tịch càng đậm, cô ta cố ý nói: "Hóa ra là cô, thật là khéo. Tiếc là hôm nay tôi không có thời gian ôn chuyện cũ với cô, bởi vì... Tần tổng của các người còn đang ở trong phòng bao chờ tôi đấy."
Dứt lời, cô ta đắc ý bỏ đi.
Cô ta muốn đánh lừa Mộ Chu rằng mình và Tần Quân Xuyên đang hẹn hò, nhưng Mộ Chu biết thừa hôm nay Tần Quân Xuyên mở tiệc là để chiêu đãi CEO toàn cầu của LOP.
Mộ Chu đeo lại kính, thản nhiên bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Khi trở lại phòng bao, có người chú ý đến túi đồ trên tay Mộ Chu mới nhận ra cô đã thay quần áo.
Mộ Chu giải thích là vết bẩn không giặt sạch được nên đành mua bộ mới.
Mọi người khen vài câu bộ đồ đẹp rồi cũng không bàn tán thêm.
Thời tiết ngày càng nóng, Mộ Chu lục tủ quần áo mới phát hiện đồ mùa hè của nguyên chủ chỉ có vẻn vẹn ba bộ sơ mi ngắn tay và quần tây mỏng.
Kiểu dáng cũ kỹ đến mức nhìn sơ qua cứ ngỡ là đồ bảo hộ lao động từ 20 năm trước.
Nhưng vì túi tiền eo hẹp, nguyên chủ năm nào cũng tiết kiệm như thế để cầm cự qua mùa hè.
Nhìn chiếc sơ mi đã giặt đến biến hình, Mộ Chu không thể thuyết phục bản thân mặc nó nên quyết định đi mua sắm.
Giờ đây lương thưởng đều nằm trong tay cô, cuộc sống không còn túng quẫn như trước, đã đến lúc đối xử tốt với bản thân một chút.
Tại trung tâm thương mại, cô ghé vào một cửa hàng thời trang nhanh và chọn được vài bộ.
Mộ Chu không chọn phong cách quá khác biệt so với nguyên chủ nhưng có sự điều chỉnh tinh tế.
Vẫn là sơ mi nhưng kiểu dáng trẻ trung, năng động và có gu hơn hẳn.
Khi ra về, cô thay luôn bộ đồ cũ kỹ bằng một chiếc váy sơ mi trắng.
Dáng váy suông rộng rãi, thanh lịch, điểm xuyết bằng chiếc thắt lưng denim nhạt màu tôn lên vòng eo thon gọn.
Váy dài trên gối một chút, kết hợp cùng đôi giày vải canvas giúp cô trông tràn đầy sức sống và khoe được đôi chân dài tỷ lệ chuẩn.
Mua sắm xong, Mộ Chu định lên lầu tìm gì đó ăn.
Vừa tìm được một quán nhỏ có gu thì cô lại chạm mặt một kẻ quen thuộc.
Là gã đàn ông tự luyến trong buổi xem mắt lần trước – Triệu Trạch.
Anh ta nhìn chằm chằm Mộ Chu ngay từ khi cô bước vào cửa. Thấy cô ngồi xuống, anh ta trơ trẽn đi tới ngồi đối diện.
"Mộ Chu? Thật là em sao, khéo quá." Triệu Trạch tự nhiên như không nói với phục vụ: "Chúng tôi đi cùng nhau, mang phần cơm của tôi sang bên này."
Nói đoạn, anh ta quay sang Mộ Chu, phớt lờ vẻ mặt của cô: "Đã lâu không gặp, lần trước chưa nói rõ ràng là lỗi của tôi. Tôi là đàn ông đại trượng phu, đáng lẽ nên nhường nhịn em. Em có chút tính tiểu thư tôi cũng nên bao dung. Nhưng mà sau này em cũng nên sửa cái tính đó đi, em xem lần trước em làm ầm lên như thế suýt chút nữa là duyên phận hai ta đứt đoạn rồi, may mà ông trời có mắt cho chúng ta gặp lại."
Triệu Trạch sau lần cãi vã với Mộ Chu đã đi xem mắt thêm vài lần nhưng chẳng ai thèm ngó ngàng tới anh ta.
Khó khăn lắm mới có một cô gái chịu tiếp tục thì anh ta lại không ưng. Cô gái đó điều kiện quá bình thường, làm ở công ty tư nhân nhỏ, lương chưa tới 3000 tệ.
Triệu Trạch là kẻ thực tế, anh ta không thích những người phụ nữ không giúp gì được cho mình, thậm chí còn tiêu tiền của mình. Nhưng vì chưa tìm được mối nào tốt hơn nên anh ta vẫn đang tạm thời giữ mối đó.
Giờ gặp lại Mộ Chu rạng rỡ thế này, anh ta lại nảy sinh ý đồ cũ.